🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chủ nhật nào tôi cũng gọi video về nhà lúc tám giờ tối, sau khi mẹ dọn hàng tạp hoá xong và ba tôi từ tiệm sửa xe về tắm rửa xong xuôi, giờ duy nhất cả nhà rảnh cùng lúc.

"Con ăn cơm chưa, dạo này công ty có bận không," mẹ hỏi, camera chĩa lên trần nhà một lúc trước khi mẹ chỉnh lại góc quay cho đúng mặt mình, thói quen mẹ chưa quen dùng điện thoại thông minh dù đã dùng được ba năm.

"Con ăn rồi mẹ, công ty bình thường à," tôi trả lời, đúng như mọi tuần, không nhắc gì tới việc tối qua tôi thức tới gần một giờ sáng nhìn một tấm ảnh bàn tay run của một người tôi chưa từng gặp mặt ngoài đời.

Em gái tôi, Thảo My, học lớp mười hai, ngồi cạnh mẹ, tay vẫn cầm quyển sách ôn thi, thỉnh thoảng chen vào hỏi tôi chuyện gì đó ở Sài Gòn, chuyện quán xá, chuyện thời trang, những thứ một đứa mười tám tuổi ở tỉnh vẫn tò mò về thành phố lớn. Tôi kể vài chuyện vô thưởng vô phạt, không nhắc gì tới GLOWRY, dù My biết tôi thích nhóm nhạc này, chỉ không biết tới mức nào.

"Chị My nói tháng sau nhóm chị thích comeback hả, mà sao dạo này chị hay thức khuya vậy, mắt thâm nguyên một vòng kìa," My nói, cười, đưa điện thoại lại gần mặt tôi hơn qua màn hình.

"Ừ dạo này công ty vào mùa kiểm toán quý, hơi bận thôi," tôi nói, một câu nửa thật nửa không, vì đúng là công ty đang chuẩn bị kiểm toán, chỉ không phải lý do chính khiến tôi thức khuya mấy đêm gần đây.

Ba tôi ít nói hơn mẹ và My, chỉ ngồi cạnh, thỉnh thoảng chêm một câu về sức khoẻ, về việc tôi có ăn uống đầy đủ không, có nhớ khoá cửa phòng trọ cẩn thận không. Tôi gửi về nhà một triệu rưỡi mỗi tháng, đúng ngày mùng năm, để My đóng học phí ôn thi và phụ mẹ tiền chợ, một khoản không lớn nhưng đều đặn, thứ duy nhất tôi chắc chắn mình có thể làm được cho gia đình khi còn ở xa.

"Con nhớ giữ sức khoẻ, đừng có ráng quá," mẹ nói, câu quen thuộc mẹ hay nói cuối mỗi cuộc gọi.

Tôi nói vâng, đúng như mọi lần, dù tôi biết mình đang không hoàn toàn giữ đúng lời hứa đó. Sau khi tắt cuộc gọi, tôi ngồi lại một lúc trong căn phòng trọ yên tĩnh, nghĩ về việc gia đình mình không biết một phần rất lớn trong cuộc sống của tôi, và việc đó chưa bao giờ khiến tôi áy náy nhiều tới vậy như tối nay.

Tôi chưa từng kể cho ai trong nhà biết mình là admin của một trang lớn. Không phải vì xấu hổ, chỉ vì tôi không biết giải thích sao cho họ hiểu vì sao một đứa con gái học kế toán, đi làm công ty vận tải, lại dành mỗi tối cho một công việc không lương, không ai biết mặt, chỉ vì yêu thích một nhóm nhạc. Ba mẹ tôi lớn lên ở một xã ven Cái Răng, quen với những công việc có thể cân đo đong đếm được bằng tiền công cụ thể, và tôi sợ họ sẽ không hiểu, hoặc hiểu nhưng lo lắng không cần thiết.

Tôi mở lại điện thoại, xem qua trang một lượt trước khi ngủ, thói quen cuối ngày. Không có gì mới đáng chú ý, chỉ có vài bình luận chờ duyệt, vài tin nhắn hỏi lịch fanmeeting. Tôi trả lời từng cái một, đều đặn, chuyên nghiệp, đúng như "Nắng" vẫn luôn là.

Trước khi tắt điện thoại, tôi mở lại thư mục ảnh không tên tôi tạo hôm thứ Sáu, nhìn tấm ảnh bàn tay run một lần nữa. Tôi tự hỏi, nếu một ngày nào đó ba mẹ tôi biết tôi là ai trên mạng, họ có hiểu vì sao tôi lại quan tâm tới sức khoẻ của một cô gái xa lạ nhiều tới mức này không, nhiều hơn cả cách tôi từng thể hiện sự quan tâm tới sức khoẻ của chính mình.

Tôi nhớ lại năm mười lăm tuổi, có lần tôi hỏi ba vì sao ba cứ cố sửa cho xong chiếc xe của khách dù đã quá giờ đóng tiệm, tay ba lấm dầu nhớt, lưng còng xuống dưới ánh đèn néon vàng ệch. Ba chỉ nói, người ta cần xe để đi làm sáng mai, mình bỏ dở nửa chừng thì người ta khổ. Câu đó tôi nhớ mãi, không hẳn vì nó lớn lao gì, mà vì cách ba nói, như thể đó là điều hiển nhiên không cần bàn cãi. Tôi không chắc mình có thừa hưởng đúng phần đó của ba hay không, nhưng đêm nay, nhìn tấm ảnh bàn tay run một lần cuối trước khi tắt máy, tôi thấy mình đang nghĩ tới câu nói đó nhiều hơn bất cứ điều gì khác.

Tôi đặt điện thoại xuống, tắt đèn bàn, căn phòng chìm vào bóng tối quen thuộc chỉ còn ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Ngày mai là thứ Hai, một tuần làm việc mới lại bắt đầu, và tôi biết mình sẽ không thể giữ nguyên cái nhịp cũ, cái cách tôi vẫn quản trang suốt bốn năm rưỡi qua như một thói quen an toàn, dễ chịu, không đòi hỏi gì hơn ngoài sự cẩn thận thông thường.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →