🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Xanh0207 gửi cho tôi một tấm ảnh lúc mười giờ tối thứ Sáu, không kèm một chữ nào, chỉ có tấm ảnh và ba dấu chấm lửng ngay sau đó.

Tôi mở ảnh, chờ tải, và trong ba giây đó tôi còn kịp nghĩ có lẽ đó là một meme, một khoảnh khắc buồn cười nào đó cậu ấy chụp được ở quán, kiểu ảnh vẫn hay gửi vào nhóm để trêu mọi người. Ảnh hiện ra, chụp qua lớp kính cửa sổ, hơi mờ vì góc chụp lén không kịp lấy nét, một bàn tay đang cầm một ly nước, ngón tay siết chặt quanh thành ly, và bàn tay còn lại đặt lên trên, giữ cho ly khỏi run.

Tôi nhìn kỹ hơn. Không phải đặt lên trên để giữ ấm, hay để có dáng đẹp trong một tấm ảnh đời thường nào đó. Bàn tay đang run, run tới mức người trong ảnh phải dùng cả hai tay để giữ một ly nước bình thường không cần dùng tới sức, và bàn tay kia chỉ chụp được một góc, đủ để nhận ra chiếc nhẫn bạc mảnh quen thuộc mà Yến vẫn đeo ở ngón áp út trong mọi buổi biểu diễn suốt hai năm qua.

"Xanh, đây ai vậy?" tôi gõ, dù trong lòng tôi gần như đã biết câu trả lời trước khi hỏi.

Tin nhắn hiện trạng thái đã xem, rồi mười phút không có gì. Tôi ngồi nhìn màn hình, laptop vẫn mở sáng trong căn phòng đã tắt hết đèn khác, chỉ còn ánh xanh nhạt hắt lên tường.

"Chị đừng nói với ai là em gửi cái này nha," Xanh0207 nhắn, cuối cùng cũng trả lời. "Em thấy quen lắm, mà không dám chắc trăm phần trăm. Ngồi bàn góc trong cùng, một mình, không có ai đi cùng cả, lạ lắm chị, mấy bạn ấy đi đâu cũng có người theo sát mà."

"Em thấy khi nào vậy?"

"Chiều nay, tầm bốn giờ. Em định tới hỏi coi có phải không mà quản lý gọi em ra pha đồ gấp, quay lại thì bàn đó trống rồi."

Tôi gõ ba lần rồi xoá, gõ lại rồi xoá tiếp, cố tìm một câu hỏi tiếp theo không khiến Xanh0207 nghi ngờ vì sao "Nắng" lại quan tâm tới một chi tiết nhỏ như vậy tới mức này. Cuối cùng tôi chỉ gõ: "Cảm ơn em, chị lưu lại coi, có thể chỉ là quen thôi, đừng để tâm nhiều."

"Dạ, em cũng nghĩ vậy, chắc em nhìn lộn," Xanh0207 gõ, rồi thêm một icon cười gượng. "Mà kỳ ghê chị ha, tự nhiên em cứ nhớ hoài cái cảnh đó, không hiểu sao." Tôi không trả lời câu đó ngay, chỉ để dấu ba chấm hiện lên trên màn hình cậu ấy một lúc rồi tắt đi, vì tôi cũng không có câu trả lời nào tốt hơn để đưa ra ngay lúc này.

Đó là một lời nói dối, hoặc gần như vậy. Tôi lưu tấm ảnh vào một thư mục mới tạo trên laptop, gõ tên thư mục, xoá đi, gõ lại, rồi để nguyên không có tên, chỉ một dãy số ngày tháng mặc định máy tính tự đặt.

Tôi mở lại năm bài đăng cá nhân gần nhất của Yến một lần nữa, dù đã xem qua chúng cả chục lần trong tuần này. Bài gần nhất, tấm ảnh bầu trời qua cửa kính không chú thích, giờ tôi để ý một chi tiết mình đã bỏ sót trước đó: góc dưới khung ảnh có phản chiếu mờ một cánh tay đặt trên thành cửa sổ, gầy hơn tôi nhớ trong những tấm ảnh cách đây vài tháng.

Tôi lấy sổ tay bìa xanh lá, mở trang mới, viết chậm rãi từng chữ một, khác hẳn cách tôi hay viết nguệch ngoạc mọi khi: "22 giờ, thứ Sáu. X gửi ảnh tay Yến run khi cầm ly nước, quán ngoài công ty, 4 giờ chiều, ngồi một mình, không có người đi cùng." Tôi đọc lại dòng chữ đó, cảm thấy nó lạ lẫm tới mức như thể có ai khác vừa viết nó, không phải tôi.

Tôi tự nhủ, đúng như tôi vẫn tự nhủ với mọi tin đồn khác suốt bốn năm rưỡi qua, rằng chắc chỉ là cô mệt. Ai mà chẳng có lúc mệt, tay run vì đói, vì lạnh, vì cà phê uống nhiều quá, vì đủ thứ lý do bình thường không liên quan gì tới điều gì nghiêm trọng. Tôi đã từng nói với chính mình câu đó về chuyện băng tay của Hân hồi tháng Mười, về giọng hát yếu hơn của Yến hồi tháng trước, về những ngày story cá nhân thưa dần. Mỗi lần riêng lẻ, câu tự nhủ đó đều nghe hợp lý.

Nhưng đêm nay, khi tất cả những mảnh nhỏ đó cùng hiện lên trong đầu tôi một lúc, đặt cạnh tấm ảnh bàn tay run trên màn hình, câu tự nhủ quen thuộc lần đầu tiên nghe không còn đủ vững như mọi lần trước.

Tôi đóng laptop, không tắt hẳn, chỉ gập màn hình lại, để đèn báo sạc vẫn nhấp nháy trong bóng tối căn phòng. Tôi không biết mình vừa mở ra một điều gì, chỉ biết chắc một điều duy nhất: kể từ đêm nay, tôi sẽ không thể nhìn bất kỳ tấm ảnh nào của GLOWRY theo đúng cách tôi vẫn nhìn suốt bốn năm rưỡi qua được nữa.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →