Thứ Năm, kênh chính thức của Hừng Đông Entertainment đăng một đoạn teaser mười giây, nền đen, chỉ có ánh sáng chớp tắt và một dòng chữ nhỏ: "GLOWRY trở lại. Tháng 3."
Điện thoại tôi rung liên tục từ bảy giờ tối, thông báo chồng lên thông báo, bình luận đổ về trang nhanh tới mức tôi phải mở hẳn máy tính thay vì dùng điện thoại như mọi bận. Tôi đăng lại teaser kèm một dòng caption ngắn gọn, không thêm bớt cảm xúc cá nhân, đúng phong cách "Nắng" mà cả cộng đồng đã quen thuộc suốt nhiều năm: thông tin trước, cảm xúc để dành cho phần bình luận của mọi người.
Trong vòng một giờ, bài đăng đạt hai mươi nghìn lượt tương tác, cao nhất kể từ đợt comeback trước. Tôi ngồi theo dõi biểu đồ thống kê của trang tăng dần theo thời gian thực, một cảm giác quen thuộc mà tôi chưa bao giờ kể cho ai ngoài đời: một phần tự hào rất riêng tư, như thể chính mình vừa làm được điều gì đó, dù thứ tôi thật sự làm chỉ là gõ đúng vài câu chữ vào đúng thời điểm.
"Nắng ơi con số điên thật sự á, chưa bao giờ page mình đạt cao vậy," Milu_gl nhắn, kèm ba dấu chấm than.
Tôi nhìn con số sáu trăm mười nghìn người theo dõi hiện ở góc trang, nghĩ về việc mỗi con số đó là một người thật, ngồi ở một nơi nào đó, có công việc riêng, cuộc sống riêng, và tất cả bọn họ đang tin tưởng một trang mà người đứng đầu chưa từng để lộ khuôn mặt thật. Tôi chưa bao giờ thấy gánh nặng đó rõ như đêm nay, dù nó vẫn luôn ở đó từ ngày đầu.
Tôi dành cả buổi tối soạn một bài tổng hợp dài, liệt kê mọi chi tiết fandom cần biết về lịch trình comeback sắp tới, dựa trên thông cáo chính thức công ty gửi qua email chung lúc chiều. Lịch dày hơn hẳn ba đợt comeback gần nhất: thêm hai buổi tổng duyệt trước công chúng, thêm một chuỗi phỏng vấn truyền thông kéo dài cả tuần, thêm lịch livestream riêng từng thành viên mỗi tối trong tháng đầu tiên.
Tôi đọc lại lịch đó một lần nữa trước khi đăng, có gì đó khiến tay tôi khựng lại trên bàn phím. Không phải vì lịch dày là điều bất thường, các nhóm nhạc khác cũng thường tăng cường độ hoạt động trước và trong đợt comeback, đó gần như là chuyện đương nhiên trong ngành. Nhưng tôi vừa nghĩ tới đoạn video mười lăm giây hôm thứ Hai, tới năm con số ngày cách nhau giữa các bài đăng cá nhân của Yến, tới câu hỏi bị ẩn trong phần bình luận, và cả ba thứ đó cùng hiện lên trong đầu tôi giữa lúc tôi đang chuẩn bị đăng một bài viết vui vẻ chào đón lịch trình dày đặc sắp tới.
Tôi vẫn đăng bài, đúng giờ, đúng nội dung công ty gửi, không thêm bớt gì. Đó là công việc của Nắng, và tôi chưa có đủ lý do để làm khác đi.
Bình luận đổ về ngay sau đó, phần lớn hào hứng, một vài người lo lịch dày quá sẽ mệt các em, kèm theo những icon trái tim và lời chúc sức khoẻ quen thuộc trong mọi bài đăng kiểu này. Tôi duyệt từng bình luận, ẩn vài cái spam quảng cáo, để lại phần lớn, đúng quy trình tôi đã lặp lại hàng nghìn lần.
Có một bình luận tôi đọc chậm hơn những cái khác: "Mong công ty cho các bạn nghỉ ngơi đầy đủ, đừng vì fan mà ép lịch quá." Tôi để nó ở đó, không ẩn, không trả lời, chỉ đọc lại một lần nữa trước khi chuyển sang bình luận kế tiếp.
Tôi nhớ lại năm đầu quản trang, có lần tôi từng viết hẳn một bài dài kêu gọi fandom "ủng hộ mạnh mẽ hơn" để công ty thấy GLOWRY xứng đáng được đầu tư nhiều lịch trình hơn, nhiều sản phẩm hơn, để nhóm không bị các đối thủ cùng thời bỏ lại phía sau. Bài đó được chia sẻ hàng nghìn lượt, nhiều người cảm ơn tôi vì đã nói ra đúng điều họ nghĩ. Tôi từng tự hào về bài viết đó suốt một thời gian dài, coi nó như một trong những đóng góp lớn nhất của mình cho fandom. Đêm nay, không hiểu vì sao, tôi lại nhớ tới nó với một cảm giác hoàn toàn khác, như thể vừa nhìn lại một tấm ảnh cũ và nhận ra có một người đứng khuất sau lưng mình trong khung hình mà trước giờ tôi chưa từng để ý tới.
Gần mười một giờ đêm, tôi tắt máy tính, cảm thấy mệt hơn hẳn một ngày làm việc bình thường ở Kim Long, dù việc tôi làm tối nay chỉ là gõ chữ và bấm nút. Tôi hiểu vì sao: cả ngày hôm nay, tôi vừa là người hào hứng nhất với tin comeback, vừa là người duy nhất trong cả cộng đồng sáu trăm mười nghìn người ấy mang theo một câu hỏi chưa có câu trả lời, lặng lẽ nằm dưới lớp caption vui vẻ mà chính tay tôi vừa gõ ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →