Nhóm chat "Ban Bí Thư Nắng" có năm người, không tính tôi, và tôi biết về họ nhiều hơn họ tưởng dù chưa từng gặp mặt bất kỳ ai trong số đó.
Xanh0207 là người tôi tin nhất, làm việc gì đó có giờ giấc thoải mái vì luôn online sớm nhất mỗi khi trang có chuyện, viết đúng chính tả hơn cả tôi đôi khi, và có kiểu đùa hơi lố nhưng chưa bao giờ ác ý. Milu_gl là sinh viên năm hai, hay hỏi tôi cách viết caption sao cho "cuốn" hơn. Rin và Bống là hai chị em ruột, cùng quản lý mảng thiết kế ảnh cho trang. Còn Kem thì ít nói nhất, chỉ lo phần dịch phụ đề khi GLOWRY có nội dung tiếng nước ngoài.
Tôi lập nhóm này năm hai đại học, lúc trang mới có vài nghìn người theo dõi, chỉ định tìm vài người rảnh giúp trực bình luận buổi tối. Tôi không ngờ bốn năm rưỡi sau, nhóm nhỏ đó vẫn giữ nguyên năm gương mặt cũ, dù trang đã lớn gấp trăm lần.
"Ê mọi người, ai rảnh tối nay trực page không, tối nay có lịch phỏng vấn của Vy quản lý bên Hừng Đông á," Milu_gl nhắn vào nhóm lúc chiều.
"Chị trực được," tôi gõ, dù thật ra tôi vừa định tan làm về nghỉ sớm. Có lịch phỏng vấn chính thức nghĩa là sẽ có nhiều bình luận cần duyệt, nhiều câu hỏi cần trả lời thay mặt trang, và tôi không tin ai khác trong nhóm đủ nhạy để bắt được những chi tiết nhỏ tôi vẫn hay bắt được.
Quán cà phê Mỏ Neo, nơi Xanh0207 làm việc, tôi biết vì cậu ấy hay kể chuyện khách trong nhóm, dù chưa từng nói rõ tên quán hay địa chỉ. "Bữa nay có bà khách quen order y chang mọi lần, cà phê muối không đường, lần nào cũng vậy," cậu từng nhắn đùa vậy một lần, tôi chỉ cười, gõ một icon, không nghĩ gì thêm. Tôi không biết quán đó nằm đối diện toà nhà trụ sở Hừng Đông Entertainment. Tôi cũng không biết, dù có biết, điều đó sẽ quan trọng tới mức nào sau này.
Buổi phỏng vấn của Vy phát trực tiếp lúc bảy giờ tối trên kênh chính thức, nói về "hành trình chuẩn bị comeback" của GLOWRY, kèm vài đoạn hậu trường ngắn. Tôi ngồi trước màn hình, vừa xem vừa gõ tóm tắt để đăng lại cho fandom không kịp xem trực tiếp, thói quen quen thuộc suốt bốn năm rưỡi.
Vy nói nhiều về sự chăm chút của công ty với sức khoẻ nghệ sĩ, về việc "luôn để các bạn ấy được nghỉ ngơi đầy đủ trước mỗi đợt hoạt động lớn". Tôi gõ nguyên văn câu đó vào bài tóm tắt, không thắc mắc gì, đúng như mọi lần trước tôi vẫn làm với những câu tương tự.
Sau buổi phỏng vấn, nhóm chat sôi nổi hẳn lên, mọi người bàn tán về trang phục mới, về những chi tiết nhỏ trong hậu trường, về việc Yến có vẻ hơi gầy hơn dạo này nhưng "chắc do tập luyện dữ quá". Tôi đọc từng tin nhắn, không phản hồi ngay, cố phân biệt xem đâu là quan sát thật, đâu chỉ là câu nói buột miệng không có ý gì.
"Ủa mà dạo này Yến ít lên story cá nhân ha, mọi khi hay đăng lắm mà," Bống nhắn, kèm một icon mặt buồn. "Chắc bận tập luyện đó," Rin trả lời ngay sau, không chút do dự, và cả nhóm chuyển sang chủ đề khác chỉ sau vài tin nhắn.
Tôi mở lại tài khoản cá nhân của Yến trên một nền tảng khác, thứ tôi vẫn theo dõi ngầm dù không đăng lại công khai vì đó là kênh riêng tư hơn của cô. Bài đăng gần nhất cách đây mười một ngày, một tấm ảnh bầu trời chụp qua cửa kính, không chú thích gì. Trước đó, tần suất đăng của cô đều đặn hai, ba ngày một lần suốt cả năm.
Tôi ghi vào sổ: "Story cá nhân Yến thưa dần từ khoảng đầu tháng." Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc, rồi đóng sổ lại, không gạch đi lần này.
Đêm đó tôi ngồi lại bên bàn học cũ dùng làm bàn làm việc, nghe tiếng xe cộ ngoài đường Âu Cơ thưa dần rồi im bặt, mở lại năm bài đăng gần nhất trên trang cá nhân của Yến, đếm khoảng cách ngày giữa từng bài một lần nữa cho chắc, dù tôi vừa đếm xong cách đây mười phút. Sáu ngày, chín ngày, bốn ngày, mười một ngày. Không có quy luật rõ ràng nào cả, chỉ có một xu hướng thưa dần mà nếu nhìn riêng lẻ từng cặp số, không ai sẽ để ý ra.
Tôi nghĩ về việc mình vừa bắt đầu chú ý một điều gì đó mà tôi chưa dám gọi tên, và không biết liệu đó có phải là điều gì thật hay chỉ là trí tưởng tượng của một người quản trang quá lâu, quá kỹ, quá quen với việc phải để ý mọi thứ. Ba mươi phút sau tôi vẫn còn mở tab đó, chưa tắt máy, chưa gõ thêm được dòng nào vào sổ tay, chỉ ngồi nhìn năm con số mình vừa đếm ra, cố tìm một lời giải thích bình thường hơn cho chúng mà chưa tìm được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →