🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Anh Long bốn mươi tuổi, làm kế toán trưởng ở Kim Long từ trước khi tôi vào làm rất lâu, lương hai mươi hai triệu một tháng theo tôi tình cờ biết được lúc làm bảng lương quý.

Anh có một câu nói lặp đi lặp lại với bất cứ ai mới vào phòng kế toán, và tôi đã nghe câu đó đúng ngày đầu tiên đi làm: "Không kết luận khi chưa đủ chứng từ gốc." Tôi tưởng đó chỉ là một câu dặn dò công việc bình thường, kiểu người ta hay nói cho có, cho tới khi tôi nhận ra mình lặp lại đúng câu đó trong đầu, gần như từng chữ, mỗi lần định tin vào một tin đồn trên mạng.

Sáng thứ Ba, anh đưa tôi xấp hoá đơn vận chuyển tháng trước, bảo có vài chỗ số liệu không khớp giữa phiếu xuất kho và phiếu giao hàng, nhờ tôi rà lại. Tôi ngồi cả buổi sáng, đối chiếu từng dòng, tìm ra ba chỗ lệch nhỏ, đều là lỗi đánh máy của nhân viên kho, không có gì nghiêm trọng. Tôi ghi chú cẩn thận, gửi lại cho anh kèm giải thích từng chỗ sai nằm ở đâu.

"Cẩn thận vậy là được," anh Long nói, gật đầu, không khen nhiều hơn một câu, đúng phong cách của anh suốt cả năm tôi làm ở đây.

Buổi trưa, tôi ăn cơm tấm ba mươi lăm nghìn ở quán gần công ty với hai đồng nghiệp cùng phòng, nghe họ bàn chuyện mua nhà trả góp, chuyện con cái học trường nào, những chuyện tôi còn cách rất xa nhưng vẫn ngồi nghe, gật đầu đúng lúc. Không ai ở đây biết tôi có một cuộc sống khác vào buổi tối. Tôi thích vậy. Tôi thích việc hai thế giới của mình không bao giờ chạm vào nhau.

Tối về, tôi mở laptop, việc đầu tiên là kiểm tra thông báo trang. Bình luận về chuyện Yến "hay xin nghỉ sớm" tôi ẩn hôm qua đã bị người khác report lại, kèm một bình luận mới bên dưới bài đăng khác: "Ủa vậy chớ hôm bữa page nói Yến nghỉ vì cảm cúm mà, giờ lại nghỉ sớm nữa hả."

Tôi lướt lại lịch sử bài đăng của trang, tìm bài thông báo "Yến nghỉ ba ngày vì cảm cúm" hồi tháng Ba. Bài đó do chính tôi viết, dựa trên thông cáo chính thức của công ty gửi qua email chung, không có gì đáng ngờ vào thời điểm đó. Tôi đọc lại nó bây giờ, với một cảm giác khác hẳn lúc viết.

Tôi mở nhóm chat admin phụ, định hỏi có ai để ý gì bất thường không, nhưng lại thôi. Năm người trong nhóm, ai cũng nhiệt tình, ai cũng yêu GLOWRY thật lòng, nhưng không ai trong số họ theo dõi sát tới mức nhớ được một chi tiết trang phục thay đổi giữa hai buổi biểu diễn cách nhau ba tuần. Chỉ tôi nhớ. Có lẽ vì tôi là người duy nhất trong nhóm coi việc quản trang này gần như một công việc thứ hai, không phải một sở thích.

Xanh0207 nhắn riêng cho tôi lúc chín giờ tối, hỏi có nên trả lời bình luận đó không hay cứ để im. "Chị nghĩ cứ để im, đừng làm to chuyện," tôi gõ, rồi đọc lại chính câu mình vừa viết một lần nữa trước khi gửi. Đó là câu trả lời đúng theo mọi quy tắc tôi từng đặt ra cho trang: không phản hồi bình luận nghi vấn, không xác nhận cũng không phủ nhận, để mọi thứ tự lắng xuống theo thời gian. Tôi đã trả lời như vậy hàng trăm lần trước đó với đủ loại tin đồn nhỏ, từ chuyện hai thành viên "giận nhau" tới chuyện công ty "sắp giải tán nhóm", và gần như lần nào cũng đúng, mọi thứ đều tự lắng xuống thật. Tôi không biết vì sao lần này, gõ xong câu trả lời quen thuộc đó, tôi lại thấy có gì không ổn, như thể mình vừa đóng một cánh cửa mà lẽ ra nên hé mở thêm một chút.

Tôi mở lại thư mục video cũ, thứ tôi vẫn hay làm mỗi khi rảnh, không phải vì nghi ngờ gì, chỉ vì thói quen của một người thích nhớ chi tiết. Tôi tua tới đoạn Yến hát live ở một show truyền hình hồi tháng Mười, so với đoạn cô hát cùng bài đó ở một sự kiện hồi tháng Giêng. Giọng cô ở tháng Mười mỏng hơn một chút ở đoạn cao trào, chỉ một chút, đủ nhỏ để không ai để ý nếu không nghe đi nghe lại.

Tôi ghi vào sổ: "Giọng Yến ở note cao yếu hơn, so tháng 1 và tháng 10." Rồi tôi gạch nó đi ngay sau đó, tự nhủ có lẽ chỉ là do cô hơi khàn tiếng hôm đó, ai mà chẳng có lúc khàn tiếng.

Tôi không gạch được câu hỏi của người bình luận lạ ra khỏi đầu mình dễ dàng như vậy. "Ủa vậy chớ hôm bữa page nói Yến nghỉ vì cảm cúm mà" cứ lặp lại, đúng cái kiểu một câu hỏi ngây thơ vô tình chạm phải một chỗ không nên chạm, chỉ vì người hỏi không biết mình vừa chạm vào đâu.

Tôi đóng laptop lúc gần mười hai giờ đêm, muộn hơn thường lệ, ngồi lại một lúc bên mép giường, sổ tay vẫn mở trên đùi, cố nhớ lại xem mình đã bỏ sót bao nhiêu chi tiết nhỏ như vậy trong suốt gần năm năm qua, chỉ vì chúng đủ nhỏ để không ai, kể cả tôi, chịu dừng lại nhìn kỹ.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →