🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tám giờ sáng thứ Hai, tôi đối chiếu bảng công nợ tháng của Công ty TNHH Vận tải Kim Long, từng dòng một, từ trên xuống dưới, đúng như anh Long dạy tôi ngay tuần đầu đi làm.

Chín giờ tối cùng ngày, tôi mở laptop trong căn phòng trọ chín mét vuông trên đường Âu Cơ, gõ ba lần lên bàn phím trước khi đăng bất cứ thứ gì, và trở thành một người khác hoàn toàn.

Tôi quản một trang sáu trăm mười nghìn người theo dõi bằng chính cái laptop tôi dùng để làm báo cáo công nợ, và trong gần năm năm, chưa ai trong số họ biết tên thật của tôi. Trên trang, tôi là Nắng. Ngoài đời, tôi là Đỗ Thảo Nhi, hai mươi ba tuổi, nhân viên kế toán tổng hợp, lương chín triệu rưỡi một tháng, ở trọ một mình, gửi về Cần Thơ một triệu rưỡi mỗi tháng cho em gái đóng học phí ôn thi đại học.

Cuốn sổ tay bìa xanh lá nằm cạnh laptop, mở sẵn ở trang tôi viết dở tối qua. Tôi ghi mọi mốc thời gian quan trọng của GLOWRY theo định dạng ngày, tháng, năm, viết tay, không đánh máy, thói quen có từ ngày đầu lập trang. Ba tháng trước tôi ghi "12/10/2025, Hân đăng story tay bị băng, nói do trượt cầu thang". Hôm nay tôi định ghi thêm một dòng, nhưng chưa biết ghi gì.

Điện thoại rung. Tin đầu tiên trong ngày từ nhóm chat admin phụ, năm người, tự đặt tên đùa là "Ban Bí Thư Nắng" từ hồi mới lập, không ai còn nhớ ai nghĩ ra cái tên đó trước.

"Nắng ơi có tin đồn comeback tháng 3 rồi á, page bên kia đăng trước tụi mình rồi kìa," Xanh0207 gõ, kèm một cái ảnh chụp màn hình từ một trang tin đồn nhỏ hơn.

Tôi biết Xanh0207 là ai, ít nhất là biết những gì một admin trưởng cần biết về admin phụ giỏi nhất của mình: hai mươi bốn tuổi, làm ở đâu đó có wifi mạnh và hay rảnh tay buổi tối, viết chuẩn chính tả hơn hẳn phần còn lại của nhóm, và luôn là người đầu tiên online mỗi khi có biến. Tôi không biết tên thật của cậu ấy. Cậu ấy càng không biết tên thật của tôi.

"Để chị check nguồn đã, chưa xác nhận thì chưa đăng," tôi gõ lại, đúng phong cách "Nắng" mà cả trang đã quen suốt bốn năm rưỡi qua: cẩn trọng, không giật gân, không đăng tin chưa kiểm chứng dù chỉ để câu tương tác.

Tôi lật lại tab thứ ba trên trình duyệt, nơi tôi vẫn theo dõi kênh chính thức của Hừng Đông Entertainment mỗi sáng trước khi đi làm và mỗi tối sau khi về. Chưa có gì mới. Tôi kéo xuống xem lại story cũ của Yến từ hôm qua, một đoạn video ngắn mười lăm giây tập vũ đạo trong phòng gương, không có gì bất thường, chỉ là Yến cười, quay lưng lại camera, đi ra ngoài khung hình.

Tôi từng nghĩ nếu có ngày nào đó cuộc sống hai lớp của mình sụp đổ, nó sẽ sụp vì tôi lỡ miệng nói gì đó ở công ty, hoặc lỡ đăng nhầm tài khoản cá nhân lên trang fanpage. Tôi chưa bao giờ nghĩ nó sẽ bắt đầu từ một đoạn video mười lăm giây bình thường đến mức tôi suýt lướt qua không dừng lại.

Trang Hừng Đông Fanbase, viết tắt HĐFB, không phải trang tôi lập ra để nổi tiếng. Năm nhất đại học, tôi chỉ định gom vài bạn cùng lớp thích GLOWRY vào một nhóm nhỏ, đặt cái tên cho vui, và không hiểu vì sao bốn năm rưỡi sau, nó là trang lớn nhất trong cộng đồng fan GLOWRY tại Việt Nam, được chính công ty âm thầm gửi ảnh hậu trường sớm hơn mọi trang khác dù chưa từng có một tờ giấy hợp tác chính thức nào giữa hai bên. Tôi thích cái cảm giác đứng sau, gõ chữ, chọn ảnh, quyết định điều gì đáng nói và điều gì nên để yên, hơn hẳn cảm giác đứng trước. Có lẽ vì ở công ty Kim Long, tôi cũng là người đứng sau những con số, không ai nhớ tên nhân viên kế toán, chỉ nhớ báo cáo có đúng hay không.

Anh Long gõ cửa phòng kế toán lúc mười giờ sáng hôm sau, tay cầm một xấp hoá đơn mới. "Nhi coi lại giúp anh mấy cái này, có gì lệch báo anh liền, đừng để tới cuối tháng mới phát hiện." Tôi gật đầu, kéo ghế lại gần, bắt đầu đối chiếu từng con số, quen thuộc như một phản xạ.

Buổi tối, trước khi đóng laptop đi ngủ, tôi kiểm tra lại phần bình luận dưới bài đăng mới nhất của trang một lần cuối, thói quen cuối ngày không bao giờ bỏ. Có một bình luận lạ, không phải spam, không phải fan quen, chỉ một dòng ngắn dưới bài đăng về lịch fanmeeting cũ: "Có ai để ý dạo này Yến hay xin nghỉ sớm không vậy?"

Tôi nhìn nó một lúc, rồi ẩn đi, đúng quy trình xử lý bình luận không rõ nguồn gốc mà tôi tự đặt ra từ năm đầu quản trang. Tôi tắt laptop, nhưng câu hỏi đó vẫn còn nằm lại đâu đó trong đầu tôi, chưa chịu tắt theo.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →