🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba tuần sau ngày tôi xác nhận danh tính, sau một đợt thanh tra kéo dài mà kết quả chưa được công bố đầy đủ, sau vô số cuộc họp giữa công ty, luật sư đại diện của họ, và cơ quan chức năng mà tôi chỉ theo dõi qua tin tức, một điều tôi không dám mong đợi cuối cùng cũng xảy ra: Yến nghỉ dưỡng dài hạn, chính thức, theo đúng khuyến nghị y tế, không còn bị gọi là "nghỉ phép cá nhân" mơ hồ như trước.

Và vào một buổi tối thứ Sáu, kênh chính thức của Hừng Đông Entertainment đăng một đoạn video ngắn, khác hẳn mọi nội dung được sản xuất chỉn chu trước đây: không trang điểm sân khấu, không ánh đèn rực rỡ, chỉ là Yến, ngồi trong một căn phòng đơn giản, ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ, nói chuyện trực tiếp với khán giả lần đầu tiên kể từ đêm ngã quỵ trên sân khấu.

Tôi xem video đó không phải với tư cách Nắng, không phải để soạn bài tổng hợp cho trang tôi đã giao lại cho người khác quản lý, mà đơn giản chỉ là một khán giả, ngồi một mình trong phòng trọ, điện thoại cầm chặt trong tay.

"Chào mọi người," Yến nói, giọng chậm rãi, không còn phong thái chuyên nghiệp gượng ép như những lần phỏng vấn trước, "mình biết thời gian qua có rất nhiều thông tin, nhiều lo lắng từ mọi người dành cho mình. Mình xin lỗi vì đã để mọi người phải lo lắng nhiều tới vậy."

Cô dừng lại một lúc, như đang cân nhắc từng từ tiếp theo. "Mình từng nghĩ, nếu mình nói ra mình mệt, mình yếu, mọi người sẽ thất vọng, công ty sẽ gặp khó khăn, các bạn trong nhóm sẽ bị ảnh hưởng. Mình đã im lặng rất lâu vì nghĩ vậy. Nhưng giờ mình hiểu, im lặng không bảo vệ được ai cả, nó chỉ khiến mọi thứ kéo dài thêm mà thôi."

Tôi nghe từng câu, tay run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự xúc động khó gọi tên đang dâng lên trong ngực.

"Mình muốn nói lời cảm ơn," Yến tiếp tục, "tới rất nhiều người đã âm thầm lo lắng, tìm cách giúp đỡ mình theo những cách mình còn chưa từng biết tới, thậm chí chưa từng gặp mặt. Có những người đã lo cho mình lâu lắm rồi mà mình còn chưa từng biết mặt. Mình không biết hết các bạn là ai, nhưng mình biết ơn, thật lòng biết ơn, vì đã có người đủ quan tâm để không im lặng, ngay cả khi mình còn chưa đủ can đảm để tự lên tiếng cho chính mình."

Tôi nghe câu đó, nước mắt trào ra không kìm được, không phải kiểu khóc thút thít nhẹ nhàng, mà là những giọt nước mắt lớn, nóng hổi, rơi liên tục xuống hai bàn tay đang ôm lấy điện thoại, một cảm xúc dồn nén suốt nhiều tháng cuối cùng cũng tìm được lối thoát.

Video kết thúc bằng một câu ngắn: "Mình sẽ nghỉ ngơi một thời gian, và mình mong khi trở lại, mọi người sẽ nhìn thấy một phiên bản khoẻ mạnh hơn, thật hơn của mình, không phải chỉ là hình ảnh trên sân khấu."

Tôi ngồi rất lâu sau khi video kết thúc, không làm gì, chỉ để cho cảm xúc lắng xuống dần. Tôi không biết Yến có bao giờ biết tới sự tồn tại cụ thể của tôi hay không, có bao giờ biết một admin ẩn danh của một fanpage đã dành ba tháng ròng rã để ghép nối từng mảnh sự thật về cô hay không.

Tôi mở lại bình luận dưới video, thấy hàng nghìn lời chúc sức khoẻ, hàng nghìn trái tim, và giữa đó, một vài bình luận nhắc tới tên "Nắng", cảm ơn vì đã can đảm lên tiếng dù phải trả giá bằng chính danh tính ẩn giấu của mình. Tôi đọc những dòng đó với một cảm giác kỳ lạ, như đang đọc về một người khác, một phiên bản của chính mình đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một Đỗ Thảo Nhi giờ đây không còn phải sống hai cuộc đời tách biệt nữa.

Tôi nhắn cho Trang, chỉ một câu ngắn: "Chị xem video chưa? Yến ổn rồi." "Chị xem rồi em, chị khóc suốt từ đầu tới cuối. Cảm ơn em vì tất cả," Trang trả lời, và tôi đọc lại câu đó, cảm thấy một vòng tròn nào đó, bắt đầu từ một tin nhắn ẩn danh gửi lúc hai mươi ba giờ bốn mươi mốt phút cách đây nhiều tháng, giờ đã khép lại theo một cách trọn vẹn hơn tôi từng dám mong đợi.

Nhưng lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không cần câu trả lời cho việc Yến có biết tôi là ai hay không nữa. Được nghe chính giọng nói thật, chưa qua dàn dựng, của người mình đã lo lắng suốt bấy lâu, đã là đủ.

Hết Chương 57

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 58
← TrướcTiếp →