🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tháng Chín, gần tám tháng kể từ ngày Gia Bảo gửi tấm ảnh bàn tay run đầu tiên, tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ gần chung cư mini đường Âu Cơ, đối diện năm gương mặt tôi vẫn chỉ biết qua chữ viết suốt nhiều năm, giờ lần đầu tiên ngồi cùng một bàn ngoài đời thật.

"Vậy là chính thức từ hôm nay, trang sẽ do hội đồng quản trị mới điều hành, không còn một admin trưởng duy nhất nữa," tôi nói, đẩy về phía các bạn một tập tài liệu tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng: quy trình vận hành, sổ sách tài chính minh bạch, danh sách liên hệ, mọi thứ tôi từng một mình gánh vác suốt gần năm năm.

"Chị chắc không tiếc à," Milu_gl hỏi, ánh mắt vẫn còn chút bịn rịn.

"Chị nghĩ đã tới lúc rồi," tôi trả lời, mỉm cười thật lòng, "trang này lớn hơn một người rất nhiều. Để nó phụ thuộc vào một mình chị, dù có ẩn danh hay không, cũng không phải cách bền vững. Mọi người sẽ làm tốt, chị tin vậy."

Kem, Rin, Bống, và Xanh0207, giờ tôi có thể gọi thẳng tên anh là Gia Bảo trước mặt mọi người, đều gật đầu, không ai phản đối. Chúng tôi ngồi thêm một lúc, nói chuyện về những kỷ niệm cũ, về dự án đèn LED năm nào, về những đêm cùng trực page tới khuya, một buổi chia tay nhẹ nhàng hơn tôi từng tưởng tượng.

Tối đó, tôi và Gia Bảo cùng tới xem buổi ra mắt MV mới của GLOWRY, tổ chức nhỏ hơn hẳn những sự kiện trước, không có Yến, cô vẫn đang trong thời gian nghỉ dưỡng dài hạn theo đúng khuyến nghị y tế. Bốn thành viên còn lại biểu diễn, giới thiệu một bài hát mới, nhẹ nhàng hơn phong cách sôi động quen thuộc, như thể chính GLOWRY cũng đang học cách chậm lại.

Tôi lấy từ ví ra tấm thẻ vé VIP tôi đã giữ suốt nhiều năm chưa từng dùng, cuối cùng cũng đưa cho nhân viên soát vé, một hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn: lần đầu tiên tôi tham dự một sự kiện của GLOWRY không phải với tư cách Nắng đứng sau ống kính, mà đơn giản chỉ là một khán giả, ngồi cạnh một người bạn, không ai trong đám đông biết hay quan tâm tôi từng là ai.

Buổi diễn kết thúc, chúng tôi đi bộ ra bãi giữ xe, Gia Bảo kể một câu chuyện vui về khách hàng ở quán, tôi cười thật lòng, một tiếng cười nhẹ nhõm tôi chưa từng có được suốt nhiều tháng qua. Trên đường về, điện thoại tôi hiện một mẩu tin tuyển dụng được đề xuất, từ một công ty giải trí khác, tiêu đề: "Tuyển thực tập sinh idol, cơ hội đổi đời, chỉ cần bạn đủ đam mê." Tôi đọc dòng đó, một cảm giác quen thuộc, hơi lạnh, thoáng qua: ngành này vẫn tiếp tục vận hành theo đúng logic cũ, dù Hừng Đông có thay đổi hay không, dù Yến có được cứu hay không. Tôi tắt màn hình, không phải vì thờ ơ, mà vì tôi hiểu, đây không phải một trận chiến có thể thắng trọn vẹn trong một lần, chỉ là một bước nhỏ trong một hành trình dài hơn nhiều.

Về tới phòng trọ, tôi mở điện thoại lần cuối trước khi ngủ, thấy một tin nhắn mới gửi tới hộp thư cũ của trang, giờ được người quản trị mới chuyển tiếp riêng cho tôi vì ghi rõ "gửi cho Nắng cũ".

`` [Tin nhắn, chuyển tiếp từ hộp thư trang, 21h47] Cảm ơn chị. Em không biết chị là ai, nhưng em biết ơn chị nhiều lắm. — Y. ``

Tôi đọc dòng chữ đó nhiều lần, hai chữ cái cuối cùng, "Y.", đủ để tôi hiểu ai đang gửi, dù không một lần nào cô nhắc thẳng tên mình. Tôi không trả lời ngay, chỉ ngồi với tin nhắn đó một lúc lâu, để cảm giác nhẹ nhõm len khắp người, một cảm giác thật sự, trọn vẹn, lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Tôi gọi về nhà trước khi ngủ, một cuộc gọi Chủ nhật bình thường, nhưng lần này, khi mẹ hỏi lại về chuyện GLOWRY từng lùm xùm trên báo mấy tháng trước, tôi không né tránh nữa. "Mẹ ơi, con kể mẹ nghe chuyện này lâu rồi con muốn nói," tôi bắt đầu, và lần đầu tiên, tôi kể cho mẹ nghe toàn bộ, từ trang fanpage con lập năm nhất đại học, tới việc con chính là người đứng sau bài báo mẹ từng đọc lướt qua mà không biết con gái mình liên quan. Mẹ im lặng một lúc rất lâu qua điện thoại, rồi nói, giọng run run: "Mẹ tự hào về con. Mẹ chỉ tiếc là con đã phải một mình gánh chuyện lớn vậy mà không dám nói với mẹ sớm hơn."

Tôi cúp máy, nước mắt lại trào ra, lần này là những giọt nước mắt hoàn toàn khác với mọi lần trước đó suốt cả hành trình dài: không phải sợ hãi, không phải tội lỗi, chỉ đơn giản là một sự nhẹ nhõm trọn vẹn của một người cuối cùng cũng không còn phải sống bí mật với chính những người thân yêu nhất của mình.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ chín mét vuông, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, và nghĩ, có lẽ mình sẽ không bao giờ là "Nắng" nữa, nhưng mình vẫn sẽ luôn là một người từng đủ can đảm để nhìn thẳng vào một điều mình không dám nhìn suốt bốn năm rưỡi, và chọn không quay đầu. Đèn thành phố vẫn sáng ngoài kia, những sân khấu khác vẫn đang được dựng lên, những thực tập sinh mới vẫn đang ký những trang hợp đồng đầu đời họ chưa đủ hiểu hết. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên sau rất lâu, tôi ngủ một giấc trọn vẹn, không mang theo bất kỳ bí mật nào nữa.

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện