🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi cuối cùng cũng mở tin nhắn của Gia Bảo vào buổi trưa, sau khi đã tự trấn an mình đủ lâu để đủ can đảm đọc nó.

"Chị Nhi," anh viết, chỉ đúng một tên gọi, không có gì thêm, khiến tim tôi thắt lại trước khi kịp đọc câu tiếp theo. "Em đọc bài đăng sáng nay rồi. Em cần thời gian để hiểu hết mọi chuyện, nhưng em muốn nói ngay: em không giận chị. Em chỉ ước gì chị đã tin em sớm hơn một chút."

Tôi đọc dòng chữ đó nhiều lần, cảm thấy sống mũi cay xè, hai tay siết chặt lấy điện thoại, một cảm giác nhẹ nhõm đến mức muốn khuỵu xuống, hoàn toàn khác với nỗi sợ hãi tôi vẫn hình dung suốt những ngày chờ đợi khoảnh khắc này.

"Chị xin lỗi," tôi viết, "chị không tin em ít hơn ai cả. Chị chỉ sợ, nếu nói ra, chị sẽ kéo em vào một điều nguy hiểm hơn những gì em đã phải chịu vì chị."

"Chị ơi, mình gặp nhau được không? Không phải qua tin nhắn nữa," Gia Bảo viết, một câu hỏi đơn giản nhưng mang sức nặng của cả một quãng đường dài hai người đã đi cùng nhau mà chưa từng nhìn thấy mặt nhau ngoài đời.

Tôi ngồi im rất lâu trước khi trả lời, không phải vì do dự, mà vì cần thời gian để chuẩn bị tinh thần cho một khoảnh khắc tôi từng nghĩ có lẽ sẽ không bao giờ tới. "Được," tôi viết, "chiều nay, quán của em, được không?"

"Dạ được, em chờ chị," anh trả lời, chỉ vậy thôi, không thêm bất cứ icon hay câu đùa nào như mọi lần, một sự nghiêm túc lặng lẽ khác hẳn tính cách vui vẻ quen thuộc của anh.

Tôi tới quán Mỏ Neo vào lúc bốn giờ chiều, lần đầu tiên trong đời đứng trước một địa điểm tôi chỉ từng biết qua lời kể suốt hai năm qua. Quán nhỏ, ấm cúng, mùi cà phê rang thoảng trong không khí, vài bàn khách ngồi rải rác. Tôi nhận ra anh ngay lập tức, đứng sau quầy pha chế, dáng người cao, mặc áo khoác xanh rêu quen thuộc đúng như biệt danh mọi người vẫn gọi.

Anh nhìn thấy tôi bước vào, ánh mắt dừng lại một giây, rồi một nụ cười chậm rãi hiện lên, không phải nụ cười vui vẻ thường thấy, mà một nụ cười lẫn giữa ngạc nhiên, xúc động, và một sự nhận ra muộn màng.

"Chị chính là..." anh nói, giọng ngập ngừng.

"Ừ, chị là người vẫn hay gọi cà phê muối không đường," tôi nói, cố mỉm cười dù tay vẫn run.

Anh không nói gì thêm, chỉ pha cho tôi một ly, đúng công thức quen thuộc, mang ra đặt giữa bàn, rồi ngồi xuống đối diện, không phải sau màn hình điện thoại, mà là một khoảng cách thật, một khuôn mặt thật, lần đầu tiên sau hai năm quen biết qua chữ viết.

"Em không cần chị giải thích hết mọi chuyện ngay hôm nay," anh nói, "em chỉ cần biết chị vẫn là người em vẫn tin tưởng suốt bấy lâu, chỉ là giờ em biết thêm được một phần chị chưa từng kể."

Tôi nhìn anh, nhìn ly cà phê muối giữa bàn, và lần đầu tiên trong nhiều tháng, tôi cho phép mình tin rằng có những điều, dù khó khăn tới đâu, vẫn có thể được đón nhận bằng sự bao dung, không phải sự phán xét.

"Chị kể em nghe từ đầu được không, chị muốn kể," tôi nói, và lần này, tôi kể thật, không giấu bớt điều gì: về tấm ảnh bàn tay run đầu tiên anh gửi, về những đêm mất ngủ đối chiếu từng đoạn video, về Trang, về luật sư Châu, về nhà báo Kim, về nỗi sợ hãi mỗi khi phải nhờ vả anh mà không dám nói rõ lý do thật. Anh ngồi nghe, thỉnh thoảng gật đầu, không ngắt lời, đúng như cách anh vẫn luôn lắng nghe tôi qua màn hình suốt hai năm qua, chỉ khác là giờ tôi có thể nhìn thấy từng biểu cảm thật trên gương mặt anh.

"Vậy là suốt thời gian đó, mỗi lần em kể chị nghe chuyện gì đó ở quán, chị đều đang âm thầm ghép nối một câu chuyện lớn hơn nhiều so với những gì em tưởng," anh nói, giọng vừa ngạc nhiên vừa có chút tự hào lẫn trong đó. "Ừ," tôi đáp, "và em chưa bao giờ một lần hỏi lý do thật, chỉ giúp chị vô điều kiện. Chị nợ em nhiều hơn một lời cảm ơn." "Chị không nợ em gì cả," anh nói, "em giúp vì em muốn giúp, không phải để đòi lại gì." Tôi nhìn anh, thấy trong ánh mắt đó một sự chân thành tôi chưa từng dám tin mình xứng đáng nhận được sau tất cả những gì đã giấu giếm.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →