🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi thức trắng gần cả đêm thứ Sáu, không phải vì hoảng loạn như những đêm trước, mà vì dành thời gian soạn đi soạn lại một bài đăng tôi biết mình sẽ công bố vào sáng hôm sau, bài đăng quan trọng nhất trong suốt bốn năm rưỡi quản trang.

Tôi không viết nó như một bản thanh minh, cũng không viết như một lời thú tội. Tôi viết nó như chính con người thật của mình: một người vừa là fan, vừa là admin, vừa là một cá nhân đã phải đưa ra một quyết định khó khăn, và giờ chọn đối diện với nó một cách thẳng thắn, chủ động, thay vì để người khác quyết định thay mình.

Sáng thứ Bảy, bảy giờ sáng, tôi ngồi trước màn hình, đọc lại bài viết lần cuối, tay vẫn còn run nhưng không còn do dự nữa.

`` [HĐFB — bài đăng, 7h02, thứ Bảy] Nhà mình ơi, mình là Nắng, người đã quản lý trang này suốt gần năm năm qua. Mình xin xác nhận: mình chính là người đã cung cấp một phần tư liệu cho bài báo điều tra được đăng tuần trước. Mình làm điều đó không phải để chống lại GLOWRY hay fandom mình, mà vì mình tin, sau tất cả những gì mình biết được, đây là cách duy nhất có thể thật sự giúp một người mình quý mến và lo lắng suốt nhiều tháng qua. Mình không xin lỗi vì đã làm điều đó. Mình chỉ xin lỗi vì đã không đủ can đảm để nói ra sớm hơn, để có thể giúp được nhiều hơn, sớm hơn. Mình biết quyết định này có thể khiến nhiều người trong nhà mình thất vọng, tức giận, hoặc không còn tin tưởng mình như trước. Mình chấp nhận điều đó. Nhưng mình mong mọi người, dù nghĩ gì về mình, vẫn tiếp tục yêu thương và ủng hộ GLOWRY, đặc biệt là Yến, người xứng đáng được nghỉ ngơi và chăm sóc đúng như một con người, không phải một tài sản của bất kỳ ai. ``

Tôi đọc lại đoạn văn đó một lần cuối, nhấn nút đăng, và ngồi bất động nhìn màn hình trong vài giây đầu tiên, như thể chờ đợi một điều gì đó sụp đổ ngay lập tức.

Không có gì sụp đổ ngay lập tức. Chỉ có những lượt thích, những bình luận, bắt đầu xuất hiện từng cái một, rồi nhanh dần, nhanh dần, cho tới khi cả bài đăng tràn ngập phản ứng chỉ trong vài phút.

Tôi không đọc hết được ngay, chỉ lướt qua vài dòng đầu tiên: có người phẫn nộ, gọi tôi là kẻ phản bội lòng tin của cả cộng đồng. Có người cảm ơn, nói đây là hành động dũng cảm nhất họ từng thấy trong một fandom. Có người hoài nghi, đòi thêm bằng chứng. Có người chỉ đơn giản gửi một icon trái tim, không nói gì thêm.

Tôi đóng máy tính lại, không đọc thêm nữa, không phải vì sợ hãi, mà vì tôi biết mình đã làm điều cần làm, theo cách của chính mình, và giờ, những gì xảy ra tiếp theo không còn hoàn toàn nằm trong tay tôi nữa.

Điện thoại rung liên tục, tin nhắn từ cả bốn admin phụ dồn dập gửi tới cùng lúc. "Chị Nắng là chị Nhi hả trời, em không ngờ luôn," Milu_gl viết, kèm một tràng icon sốc. "Em đọc bài rồi, em tự hào về chị," Kem nhắn ngắn gọn, đúng phong cách quen thuộc của cậu. Rin và Bống chưa trả lời ngay, chỉ để lại dấu đã xem, một sự im lặng khiến tôi hiểu họ cần thêm thời gian để tiêu hoá mọi chuyện, điều tôi hoàn toàn tôn trọng.

Tôi chưa dám mở tin nhắn từ Gia Bảo, dù biết chắc anh cũng đã đọc bài đăng từ lâu. Tôi ngồi nhìn biểu tượng thông báo nhấp nháy trên màn hình, tim đập thình thịch, không biết mình đang sợ điều gì hơn: phản ứng giận dữ của một phần fandom, hay phản ứng của chính người tôi đã giấu diếm suốt nhiều tháng, người đã tin tưởng tôi vô điều kiện mà không hề biết mình đang tin tưởng ai.

Tôi ngồi trong căn phòng trọ quen thuộc, ánh nắng sớm lọt qua khe cửa sổ nhỏ, tay vẫn còn run nhưng lòng, lạ lùng thay, lại nhẹ hơn bất cứ lúc nào trong suốt nhiều tháng qua, như thể vừa đặt xuống một vật nặng mình đã mang một mình quá lâu. Dù điều gì xảy ra tiếp theo, tôi biết mình sẽ không bao giờ phải sống hai cuộc đời tách biệt như trước nữa, và có một sự tự do kỳ lạ nằm ngay trong chính nỗi sợ hãi đang bao trùm buổi sáng hôm nay.

Hết Chương 55

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 56
← TrướcTiếp →