🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Sáu, tôi thức dậy với hàng chục thông báo dồn dập trên điện thoại, thứ khiến tim tôi thắt lại ngay cả trước khi kịp mở mắt hoàn toàn.

Một tài khoản lớn trong cộng đồng fan Vpop nói chung, không riêng GLOWRY, hơn hai trăm nghìn người theo dõi, đã chia sẻ lại bài viết "bóc phốt" từ tối qua, kèm theo bình luận riêng: "Không biết đúng sai thế nào nhưng nếu Nắng đúng là người đứng sau vụ phanh phui công ty, đây là một hành động dũng cảm, mong mọi người đừng cố truy tìm danh tính làm gì thêm."

Bài chia sẻ đó, dù mang ý tốt, lại vô tình khiến câu chuyện lan rộng nhanh hơn gấp bội. Trong vòng vài giờ, cụm từ "Nắng HĐFB" trở thành chủ đề được nhắc tới khắp các nhóm cộng đồng, chia thành nhiều luồng ý kiến trái chiều: một bên ca ngợi lòng can đảm, một bên chỉ trích việc "đội lốt fan để làm chuyện khác", một bên hoài nghi toàn bộ câu chuyện là dàn dựng để câu tương tác.

Tôi đọc từng luồng ý kiến đó, cảm giác như đang đứng giữa một cơn bão mà chính mình là tâm điểm nhưng lại hoàn toàn không thể lên tiếng để giải thích hay điều chỉnh bất cứ điều gì.

Nhóm chat admin phụ im lặng bất thường suốt cả buổi sáng, không ai nhắn gì, có lẽ vì tất cả đều đang bận đọc, bận suy nghĩ, bận xử lý cú sốc riêng của mình. Tới trưa, Milu_gl mới nhắn một câu ngắn: "Nắng ơi, chị đọc mấy cái đang lan truyền chưa? Chị có sao không?"

Tôi nhìn câu hỏi đó rất lâu, cân nhắc cách trả lời. "Chị đọc rồi. Chị ổn," tôi viết, một câu trả lời ngắn gọn, không đủ để giải toả sự tò mò đang dâng lên trong cả nhóm, nhưng là tất cả những gì tôi có thể nói lúc này.

"Chị Nắng, tụi em không cần biết sự thật ngay bây giờ nếu chị chưa sẵn sàng nói," Kem viết, "nhưng tụi em ở đây, nếu chị cần gì cứ nói."

Tôi đọc dòng đó, cảm động tới mức phải dừng lại một lúc trước khi gõ tiếp. Bốn admin phụ, những người tôi đã giấu kín suốt bốn năm rưỡi, giờ đang đứng bên cạnh tôi giữa cơn bão này mà không đòi hỏi bất cứ lời giải thích nào ngay lập tức, chỉ đơn giản là tin tưởng.

Chiều đó, tôi gọi cho luật sư Châu, giọng đã bình tĩnh hơn phần nào so với đêm hôm trước. "Chị nghĩ em nên làm gì tiếp theo? Càng ngày càng nhiều người bàn tán, em sợ nếu cứ im lặng mãi, tin đồn sẽ càng bị thổi phồng sai lệch," tôi hỏi.

"Đây là một quyết định chỉ bạn mới có thể đưa ra," chị Châu nói, giọng nghiêm túc, "tôi có thể tư vấn về rủi ro pháp lý, nhưng việc có nên tự xác nhận danh tính hay không, vào thời điểm nào, theo cách nào, đó là lựa chọn của riêng bạn. Tôi chỉ có thể nói: nếu bạn quyết định làm vậy, hãy làm nó theo cách của chính bạn, không phải theo cách bị người khác ép buộc."

Tôi cúp máy, ngồi nhìn màn hình điện thoại, ý nghĩ về việc tự mình xác nhận, chủ động, trước khi mọi thứ hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát, bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong đầu, một quyết định tôi biết sẽ thay đổi hoàn toàn phần đời còn lại của mình theo một cách không thể nào đảo ngược.

Tôi gọi về nhà, không phải cuộc gọi định kỳ Chủ nhật, mà một cuộc gọi bất thường giữa tuần khiến mẹ lo lắng ngay khi bắt máy. "Con sao vậy, có chuyện gì hả," mẹ hỏi ngay, giọng hoảng hốt. "Dạ không có gì đâu mẹ, con chỉ muốn nghe giọng mẹ thôi," tôi nói, cố giữ giọng bình thường nhất có thể, dù trong lòng đang chuẩn bị cho một điều mẹ vẫn chưa biết gì, và có lẽ sẽ phải biết trong vài ngày tới, theo một cách tôi hoàn toàn không kiểm soát được.

Sau cuộc gọi, tôi mở lại toàn bộ những gì mình đã ghi trong sổ tay suốt hơn ba tháng qua, đọc lại từ trang đầu tới trang cuối một lần nữa, như thể đang tự nhắc mình vì sao mọi chuyện lại đi đến bước này, để khi cần đưa ra quyết định cuối cùng, tôi không quên mất lý do ban đầu khiến mình bắt đầu cả hành trình: không phải vì muốn nổi tiếng, không phải vì muốn chứng minh điều gì, chỉ đơn giản vì một bàn tay run trong một tấm ảnh, và một câu hỏi chưa bao giờ rời khỏi đầu tôi kể từ đó.

Hết Chương 54

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 55
← TrướcTiếp →