🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Hai, gần một tháng sau cuộc gặp đầu tiên với luật sư Châu, bài điều tra của nhà báo Vũ Thiên Kim được đăng chính thức trên chuyên trang lao động xã hội của tờ báo, tiêu đề không giật gân, đúng phong cách thận trọng của chị: "Phía sau ánh đèn sân khấu: câu chuyện về một điều khoản đào tạo chưa từng được công khai".

Tôi đọc bài báo ngay khi nó vừa lên, tay run bần bật, dù đã biết trước gần như toàn bộ nội dung vì chính mình là người cung cấp phần lớn tư liệu. Bài viết trình bày rất cẩn thận: không nêu đích danh Yến, chỉ mô tả "một nghệ sĩ trẻ thuộc một công ty giải trí tại TP.HCM", trích dẫn điều khoản hợp đồng đào tạo đã được luật sư Châu xác nhận tính xác thực, đối chiếu với khung pháp lý hiện hành về lao động chưa thành niên, và đăng nguyên văn phản hồi chính thức của CEO Phong mà không bình luận thêm, để độc giả tự đánh giá.

Bài báo không nêu tên "Nắng" hay bất kỳ chi tiết nào có thể nhận diện tôi hay Trang. Nhưng nó đủ cụ thể, đủ có căn cứ, để không ai có thể dễ dàng bác bỏ như một tin đồn vô căn cứ trên mạng xã hội.

Phản ứng lan truyền nhanh chóng ngay trong buổi sáng. Trong vòng hai giờ, bài báo được chia sẻ hàng nghìn lượt, xuất hiện trên khắp các trang tin tức, các nhóm cộng đồng người hâm mộ Vpop nói chung, không chỉ riêng fandom GLOWRY.

Tôi mở nhóm chat admin phụ, thấy không khí hỗn loạn chưa từng có: "Nắng ơi có coi bài báo chưa, đúng công ty mình không vậy trời," Milu_gl nhắn, hàng loạt dấu chấm hỏi. "Chắc không phải đâu, chắc công ty khác," Bống viết, cố tìm cách phủ nhận. "Nhưng đọc kỹ y chang lịch trình dạo này luôn á," Rin phản bác lại.

Tôi ngồi im, không biết nên trả lời thế nào trong vai trò Nắng, khi chính tôi mới là người đứng sau phần lớn tư liệu trong bài báo đó. Tôi mở một tab riêng, đọc lại phần bình luận công khai bên dưới bài báo, thấy hàng trăm phản ứng khác nhau: có người phẫn nộ đòi công ty giải trình, có người nghi ngờ tính xác thực, có người bảo vệ công ty gay gắt, cho rằng đây là "bôi nhọ không căn cứ".

Điện thoại tôi rung, tin nhắn từ Trang, lần đầu tiên xưng tên thật đầy đủ trong suốt cuộc trò chuyện: "Chị Nhi, bài báo đăng rồi. Em vừa đọc xong, tay em vẫn còn run. Cảm ơn chị đã làm tất cả những gì có thể."

Tôi đọc dòng chữ đó, nước mắt bất ngờ trào ra, không phải vì buồn, mà vì một cảm xúc phức tạp khó gọi tên: nhẹ nhõm vì cuối cùng sự thật đã được nói ra một cách có trách nhiệm, sợ hãi vì không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, và một nỗi đau âm ỉ khi nghĩ tới việc tất cả những gì mình đã xây dựng suốt bốn năm rưỡi, một cộng đồng hạnh phúc, tin tưởng, giờ đang đứng trước nguy cơ tan vỡ vì chính sự thật mà mình đã góp phần đưa ra ánh sáng.

Tôi không đăng bất cứ điều gì lên trang về bài báo, chưa biết nên nói gì, chỉ ngồi theo dõi từng diễn biến, chờ đợi, và chuẩn bị tinh thần cho những gì chắc chắn sẽ đến sau đó, dù chưa biết chính xác nó sẽ mang hình dạng gì.

Buổi trưa, tôi xin phép anh Long ra ngoài ăn một mình, không đủ sức ngồi nghe đồng nghiệp bàn luận những chuyện đời thường như mọi ngày. Tôi ngồi ở một quán cơm nhỏ, gọi một phần cơm sườn, nhưng chỉ và được vài miếng rồi bỏ dở, mắt vẫn không rời khỏi điện thoại, theo dõi lượng chia sẻ bài báo tăng lên từng phút, theo dõi phản ứng của những trang tin lớn khác bắt đầu dẫn lại nguồn.

Tôi nhắn cho Gia Bảo, chỉ một câu ngắn: "Em có coi bài báo về công ty bên đó chưa?" "Dạ có chị, cả quán em bàn tán suốt buổi sáng luôn, mấy khách quen bên công ty hôm nay không thấy ghé, chắc đang họp khẩn gì đó," anh trả lời. Tôi đọc tin nhắn đó, hình dung ra khung cảnh một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra sau cánh cửa toà nhà tôi chưa từng bước chân vào, nơi những con người tôi chỉ biết qua tên gọi, qua vài dòng phản hồi chính thức, giờ đang phải đối diện với hậu quả của những lựa chọn họ từng nghĩ sẽ mãi mãi không ai biết tới.

Hết Chương 51

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 52
← TrướcTiếp →