🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một trang mạng xã hội khác, chuyên "bóc phốt" các fanpage lớn, đăng một bài viết dài vào tối thứ Ba, tiêu đề giật gân: "HĐFB và những dấu hiệu bất thường không ai để ý".

Tôi đọc bài viết đó với một cảm giác lạnh dần chạy dọc sống lưng. Bài viết không nhắm thẳng vào cuộc điều tra của tôi về Yến, mà tập trung vào một chủ đề khác, có vẻ nhỏ hơn nhưng nguy hiểm không kém: nghi vấn về tính minh bạch tài chính của quỹ sinh nhật GLOWRY mà trang tôi từng tổ chức gây quỹ cách đây vài tháng, cùng đợt với dự án đèn LED.

"Admin trang này gần đây có nhiều thay đổi lạ trong cách kiểm duyệt, để cho những bình luận nhạy cảm tồn tại lâu hơn bình thường, liệu có phải đang cố tình dẫn dắt dư luận theo một hướng nào đó? Và quỹ sinh nhật hồi tháng trước, ai kiểm toán số tiền thu chi đó? Chúng tôi đã liên hệ nhưng chưa nhận được phản hồi rõ ràng," bài viết viết, kèm theo vài ảnh chụp màn hình bình luận cũ trên trang tôi, được cắt ghép để trông đáng ngờ hơn thực tế.

Tôi đọc đi đọc lại bài viết, tim đập nhanh, không phải vì lo lắng về vấn đề tài chính, thứ tôi biết rõ mình luôn minh bạch, có sổ sách đầy đủ, mà vì bài viết này đang, dù vô tình hay cố ý, đặt trang tôi vào tầm ngắm đúng vào thời điểm nhạy cảm nhất, khi tôi cần giữ mọi thứ càng kín đáo càng tốt.

Bình luận dưới bài viết đó nhanh chóng chia thành hai phe: một bên chỉ trích trang tôi gay gắt, đòi công khai sao kê ngay lập tức; một bên bảo vệ tôi, nhắc lại uy tín nhiều năm của HĐFB. Nhưng có một bình luận khiến tôi lạnh người hơn cả: "Nghe nói admin trang này gần đây hay hỏi han linh tinh về nhân viên công ty, có khi nào không đơn giản như mọi người nghĩ đâu."

Tôi ngồi bất động trước màn hình, đọc lại bình luận đó nhiều lần. Không có tên, không có thông tin cụ thể, nhưng cách diễn đạt "hỏi han linh tinh về nhân viên công ty" khiến tôi nhận ra: có ai đó, ở đâu đó, đã bắt đầu để ý tới những gì tôi đang làm, dù chưa biết chính xác, dù chỉ là suy đoán mơ hồ.

Tôi lập tức chuẩn bị một bảng sao kê minh bạch cho quỹ sinh nhật, thứ tôi vốn đã lưu giữ cẩn thận từ đầu, đăng công khai lên trang kèm lời giải thích rõ ràng, hy vọng dập tắt được phần nghi vấn về tài chính trước khi nó lan rộng thêm. Nhưng phần nghi vấn khác, phần liên quan tới việc "hỏi han linh tinh", tôi không có cách nào để giải thích công khai mà không làm lộ chính điều mình đang cố gắng bảo vệ.

Tôi nhắn cho luật sư Châu ngay trong đêm, kể lại toàn bộ tình huống. "Đây là rủi ro tôi từng cảnh báo," chị trả lời, "một khi bạn bắt đầu điều tra, một khi bạn thay đổi hành vi dù nhỏ, luôn có khả năng ai đó, dù không liên quan trực tiếp, sẽ nhận ra và bắt đầu tò mò. Bạn cần chuẩn bị tinh thần cho khả năng danh tính có thể bị lộ, không phải do bạn tự công bố, mà do người khác truy ra."

Tôi đọc tin nhắn đó, một nỗi sợ hãi mới, khác hẳn mọi nỗi sợ tôi từng có trước đây, len vào lòng: không còn là sợ cho Yến, sợ cho Trang, sợ cho Gia Bảo nữa, mà lần đầu tiên, một nỗi sợ thật sự cho chính bản thân mình, cho bốn năm rưỡi danh tính ẩn giấu có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, không phải theo cách tôi lựa chọn, mà theo cách người khác quyết định thay tôi.

Tôi thức tới gần ba giờ sáng, không phải làm việc gì cụ thể, chỉ ngồi rà soát lại từng dấu vết mình có thể đã để lại: những lần đăng nhập từ mạng công ty Kim Long vào giờ nghỉ trưa, những chi tiết đời thường vô tình để lộ trong caption cũ, cách hành văn đặc trưng có thể bị đối chiếu nếu ai đó đủ kiên nhẫn. Tôi nhận ra, dù đã cẩn thận suốt bốn năm rưỡi, không có gì là hoàn toàn an toàn tuyệt đối, và có lẽ, tôi đã sống quá lâu trong ảo tưởng rằng ẩn danh đồng nghĩa với bất khả xâm phạm.

Tôi mở lại bảng sao kê quỹ sinh nhật mình vừa đăng công khai, đọc lại phần bình luận bên dưới, thấy phần lớn phản ứng đã dịu xuống, nhiều người cảm ơn vì sự minh bạch nhanh chóng. Nhưng bình luận đáng ngại kia, về việc "hỏi han linh tinh", đã bị xoá đi không rõ vì lý do gì, không để lại dấu vết nào để tôi có thể tìm hiểu thêm về người đã viết ra nó. Sự biến mất đột ngột đó, thay vì khiến tôi yên tâm, lại càng khiến tôi bất an hơn, như thể một bóng tối nào đó vừa lùi lại một bước, chỉ để chờ đợi thời điểm thích hợp hơn.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →