Luật sư Châu, thay mặt tôi và giữ ẩn danh hoàn toàn, gửi một bộ câu hỏi chính thức tới bộ phận truyền thông của Hừng Đông Entertainment vào đầu tuần, đúng quy trình báo chí có trách nhiệm chị Kim đã giải thích: cho công ty cơ hội phản hồi trước khi bất kỳ điều gì được đăng tải.
Ba ngày trôi qua trong im lặng, đủ lâu để tôi bắt đầu lo sợ công ty sẽ chọn cách phớt lờ hoàn toàn. Tới chiều thứ Năm, một văn bản phản hồi chính thức được gửi tới, không phải từ bộ phận truyền thông, mà ký tên trực tiếp bởi Nguyễn Đắc Phong, CEO công ty.
Luật sư Châu gửi lại cho tôi bản sao văn bản đó ngay khi nhận được, kèm một dòng nhắn: "Đọc kỹ, bình tĩnh, gọi cho tôi sau khi đọc xong."
`` [Trích văn bản phản hồi chính thức, Hừng Đông Entertainment, gửi luật sư Đinh Bảo Châu] Công ty ghi nhận các câu hỏi được đặt ra và xin phản hồi như sau. Mọi hợp đồng đào tạo của công ty đều được ký kết với sự đồng ý của phụ huynh, đúng quy định pháp luật hiện hành. Về lịch trình hoạt động, công ty luôn cân nhắc kỹ giữa yêu cầu công việc và sức khoẻ nghệ sĩ; những gì bên ngoài nhìn thấy là "lịch dày" thực chất là kết quả của quá trình đào tạo lâu dài, và các bạn nghệ sĩ đã quen với cường độ đó. Công ty tin rằng đây là vấn đề hiệu quả đầu tư và quản trị nội bộ chưa được truyền đạt đúng cách ra bên ngoài, không phải vấn đề đạo đức như một số nguồn tin ám chỉ. ``
Tôi đọc đi đọc lại đoạn văn bản đó, dừng lại rất lâu ở cụm từ "đã quen với cường độ đó", gần như nguyên văn sáu chữ trong email nội bộ Trang từng gửi cho tôi: "em ấy quen rồi". Nghe qua văn bản chính thức này, được diễn đạt lại bằng ngôn ngữ trang trọng, có vẻ hợp lý, thậm chí có vẻ như một lời giải thích hoàn toàn chính đáng về quy trình đào tạo chuyên nghiệp.
Đó chính là điều khiến tôi rùng mình nhất: không phải vì văn bản chối bỏ mọi cáo buộc, mà vì nó không hề chối bỏ, chỉ khéo léo tái định nghĩa lại toàn bộ vấn đề, biến một cô gái kiệt sức ngã quỵ trên sân khấu thành "kết quả của quá trình đào tạo lâu dài", biến một khoản nợ tài chính không giới hạn thời gian thành "vấn đề hiệu quả đầu tư". Ngôn từ được chọn lựa cẩn thận tới mức, nếu tôi không biết những gì mình đã biết, có lẽ tôi cũng sẽ tin vào chính lời giải thích này.
Tôi gọi ngay cho luật sư Châu như chị dặn.
"Chị đọc rồi chứ," chị hỏi, giọng nghiêm túc.
"Dạ, em thấy... nó nghe hợp lý một cách đáng sợ," tôi nói, cố diễn đạt đúng cảm giác phức tạp đang có.
"Đúng vậy, đây chính xác là kiểu phản hồi mà một công ty có đội ngũ pháp lý và truyền thông chuyên nghiệp sẽ đưa ra: không phủ nhận sự việc cụ thể, chỉ thay đổi cách diễn giải để nó nghe như một quyết định kinh doanh hợp lý thay vì một hành vi gây hại," chị Châu giải thích. "Đây cũng là lý do vì sao chúng ta cần nhiều hơn một văn bản phản hồi để làm rõ sự thật. Chị Kim sẽ đối chiếu văn bản này với toàn bộ tài liệu khác chúng ta có."
Tôi cảm ơn chị, tắt máy, ngồi một mình với văn bản đó trải trên bàn, nghĩ về việc một người có thể biết rõ một cô gái mười lăm tuổi từng ký một hợp đồng cô chưa đủ khả năng hiểu hết, có thể biết rõ cô đã ngã quỵ trước hàng chục nghìn người, và vẫn có thể ngồi xuống, soạn ra một đoạn văn bản trau chuốt, hợp lý, không một chút hối lỗi, để bảo vệ chính hình ảnh của công ty mình. Đó là lúc tôi hiểu, sâu sắc hơn bao giờ hết, rằng đây không phải cuộc chiến giữa đúng và sai đơn giản, mà là cuộc chiến giữa sự thật trần trụi và một hệ thống ngôn từ được thiết kế rất tinh vi để làm mờ đi ranh giới đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →