Chủ nhật, một ngày hiếm hoi không có cuộc gặp nào với luật sư hay nhà báo, tôi cho phép mình một buổi tối chỉ trò chuyện vu vơ với Gia Bảo, không nhắc gì tới Yến, tới công ty, tới bất kỳ điều gì nặng nề.
"Chị nè, hôm nay quán em có gì vui không," tôi nhắn, cố tình chọn một câu hỏi nhẹ nhàng nhất có thể nghĩ ra.
"Dạ có, hôm nay có ông khách order cà phê muối mà kêu bỏ đường luôn, em hỏi lại ba lần ổng vẫn khăng khăng đòi vậy, cuối cùng em làm, ổng uống xong khen ngon dữ lắm," Gia Bảo kể, kèm theo một loạt icon cười.
"Cà phê muối mà không đường luôn hả, nghe kỳ ghê," tôi cười thật, gõ lại, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi lan toả trong lòng.
"Dạ, mà nói chị nghe, có một chị khách quen của em, order y chang vậy hoài à, cà phê muối không đường, riết em nhớ mặt luôn dù chưa biết tên. Bữa nào chị ghé Sài Gòn công tác nhớ ghé quán em thử món đó nha, đảm bảo ngon," Gia Bảo viết, không hề biết mình vừa vô tình mô tả chính xác đơn hàng tôi vẫn gọi mỗi lần ghé một quán cà phê gần nhà mình, dù chưa bao giờ là quán của anh.
Tôi đọc dòng đó, một sự trùng hợp kỳ lạ khiến tôi mỉm cười một mình, không nghĩ nhiều, chỉ coi đó là một sự tình cờ vui vẻ giữa hàng triệu quán cà phê ở thành phố này. "Chắc chị cũng thích gu đó, để bữa nào rảnh chị ghé thử," tôi trả lời, một lời hứa nửa đùa nửa thật.
"Ê thiệt à, vậy em chờ nha, bữa nào chị ghé nhớ báo trước để em làm ngon nhất cho chị," Gia Bảo viết, giọng điệu hào hứng thấy rõ qua từng chữ.
Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc về những chuyện vu vơ khác: bộ phim anh mới xem, cuốn sách tôi đang đọc dở, món ăn anh mới học làm. Đó là một buổi tối bình thường, nhẹ nhàng, thứ tôi nhận ra mình đã thiếu vắng suốt nhiều tuần qua giữa cơn lốc của tài liệu, luật sư, nhà báo, và những đêm mất ngủ vì lo lắng.
"Cảm ơn em vì tối nay," tôi viết trước khi tắt máy, "chị cần một buổi tối như vậy lắm."
"Chị cứ nhắn em bất cứ khi nào cần vậy nha, em luôn ở đây," Gia Bảo trả lời, và tôi đọc câu đó với một sự ấm áp lan toả khắp người, một cảm giác tôi ngày càng khó phủ nhận rằng mình đang có với người này còn nhiều hơn cả tình bạn đồng đội quản trang thông thường.
Trước khi tắt điện thoại, tôi mở lại toàn bộ lịch sử trò chuyện với Gia Bảo từ ngày đầu tiên anh gia nhập nhóm admin phụ, cuộn ngược lại qua hàng trăm, hàng nghìn tin nhắn suốt hai năm qua: những lần anh báo cáo bình luận spam cần xử lý, những lần anh gửi ảnh hài hước để cả nhóm cười, những lần anh thức khuya cùng tôi trực page trong đêm có tin tức lớn. Tôi nhận ra, đọc lại như vậy, mình đã âm thầm xây dựng một mối quan hệ thân thiết với một người mình chưa từng gặp mặt, chưa từng nghe giọng nói thật, chỉ qua những dòng chữ hiện lên trên màn hình mỗi ngày.
Tôi tự hỏi, nếu một ngày nào đó anh biết mặt thật của tôi, biết tôi chính là người vẫn gọi món cà phê muối không đường ở một quán khác cách xa quán của anh, liệu cảm giác quen thuộc, gần gũi này có còn nguyên vẹn hay không, hay sẽ đổi khác hoàn toàn khi hai lớp con người, hai lớp câu chuyện, cuối cùng cũng phải hợp lại làm một. Tôi không có câu trả lời, chỉ biết rằng ý nghĩ đó, dù mơ hồ, khiến tim tôi đập nhanh hơn một chút theo một cách hoàn toàn khác với sự lo lắng vẫn thường trực suốt mấy tháng qua.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, kéo chăn mỏng, nằm nghỉ với một tâm trạng nhẹ nhõm hiếm hoi, nghĩ về việc dù mọi thứ khác trong cuộc sống mình đang trở nên phức tạp, nặng nề tới mức nào, vẫn có một góc nhỏ, ấm áp, đơn giản, nơi tôi có thể tạm quên đi tất cả, dù chỉ trong một buổi tối cuối tuần. Tôi thiếp đi với hình ảnh cuối cùng trong đầu không phải là trang hợp đồng hay email của CEO Phong, mà là một ly cà phê muối không đường, và một người tôi mong, một ngày nào đó không xa, mình sẽ đủ can đảm để ngồi đối diện thật sự.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →