Cuộc gặp với nhà báo Vũ Thiên Kim diễn ra tại một quán cà phê yên tĩnh ở quận Bình Thạnh, cách xa cả khu vực quanh công ty Hừng Đông lẫn quán Mỏ Neo, một lựa chọn địa điểm cẩn thận của luật sư Châu.
Chị Kim, khoảng ba mươi tám tuổi, ăn mặc giản dị, mang theo một cuốn sổ tay nhỏ và một chiếc máy ghi âm cũ, đặt lên bàn ngay từ đầu, hỏi trước khi bật: "Tôi có thể ghi âm cuộc trò chuyện này để tham khảo sau không? Tôi sẽ không dùng để công khai danh tính bạn nếu bạn không đồng ý."
"Dạ được ạ, nhưng em xin phép chưa nói tên thật, giống như đã trao đổi với luật sư Châu," tôi nói, vẫn còn giữ khoảng cách thận trọng dù đã ngồi đối diện một người có vẻ đáng tin.
"Không sao, nhiều nguồn tin quan trọng nhất của tôi vẫn giữ ẩn danh cho tới khi bài báo đăng, đôi khi cả sau đó," chị Kim nói, giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp, không hề tỏ ra khó chịu vì sự thận trọng của tôi.
Tôi kể lại câu chuyện một lần nữa, lần này đầy đủ hơn, có cả luật sư Châu ngồi bên cạnh bổ sung những điểm pháp lý cần lưu ý. Chị Kim lắng nghe chăm chú, ghi chép liên tục, thỉnh thoảng đặt câu hỏi sắc bén: nguồn tin của tôi có còn giữ được bản gốc tài liệu hay chỉ có ảnh chụp, các mốc thời gian có thể đối chiếu được với bất kỳ nguồn công khai nào khác không, đã có ai khác từng cố gắng đưa tin về vấn đề này trước đây chưa.
"Tôi cần nói thẳng với hai người," chị Kim nói sau khi nghe hết, "đây là một câu chuyện quan trọng, nhưng để đăng được, tôi cần ít nhất hai nguồn xác nhận độc lập cho mỗi chi tiết chính, và tôi sẽ cần liên hệ trực tiếp với công ty để xin phản hồi chính thức trước khi đăng bất cứ điều gì. Đó là quy trình báo chí có trách nhiệm, không thể bỏ qua."
"Nếu công ty biết trước, họ có thể chuẩn bị đối phó, hoặc gây áp lực lên nguồn tin của em," tôi lo lắng nói.
"Đúng vậy, đó là rủi ro có thật," chị Kim thừa nhận, "nhưng nếu tôi đăng một bài viết mà không cho công ty cơ hội phản hồi, bài viết đó sẽ thiếu tính khách quan cần thiết, dễ bị công kích là một chiều, và tệ hơn, có thể khiến chính tôi và tờ báo đối mặt với rủi ro pháp lý không cần thiết. Tôi hiểu sự lo lắng của bạn, nhưng đây là cách duy nhất để làm việc này đúng đắn và bền vững."
Tôi nghe, gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nhiều bất an. Luật sư Châu, nhận ra sự do dự của tôi, lên tiếng: "Tôi tin chị Kim sẽ làm đúng quy trình để giảm thiểu rủi ro cho nguồn tin nhất có thể. Đây là con đường an toàn hơn nhiều so với việc tự đăng lên mạng xã hội, dù có vẻ chậm hơn."
"Em hiểu ạ," tôi nói, "em chỉ mong mọi thứ diễn ra đủ nhanh để kịp giúp Yến trước khi có chuyện gì tồi tệ hơn xảy ra."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức," chị Kim hứa, ánh mắt nghiêm túc, "nhưng tôi cũng phải xin bạn một điều: hãy tin tưởng quy trình, dù nó có vẻ chậm hơn mong muốn của bạn. Một bài báo vội vàng, thiếu chuẩn bị, có thể phá huỷ toàn bộ cơ hội thay đổi thật sự, chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc giải toả cảm xúc ngắn ngủi."
Tôi gật đầu, ghi nhớ từng lời, và rời khỏi quán cà phê hôm đó với một cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng câu chuyện đã được đặt vào đúng những bàn tay chuyên nghiệp, vừa nặng nề vì hiểu rằng từ giờ, mọi thứ sẽ không còn nằm hoàn toàn trong tầm kiểm soát của riêng mình nữa.
Trước khi chia tay, chị Kim hỏi thêm một câu, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn phần còn lại của cuộc trò chuyện mang tính nghiệp vụ: "Bạn làm admin trang này bao lâu rồi?" "Dạ gần năm năm ạ," tôi trả lời. "Vậy chắc bạn yêu nhóm nhạc này thật lòng lắm mới dám làm chuyện này," chị nói, không phải một câu hỏi, mà giống một lời nhận xét chân thành.
"Dạ, có lẽ vậy," tôi đáp, không biết diễn đạt thế nào cho đúng cảm giác phức tạp đang có: tình yêu dành cho một nhóm nhạc, giờ đã trộn lẫn với nỗi lo lắng, sự phẫn nộ, và cả một chút tội lỗi, tới mức tôi không còn chắc chắn từ "yêu thích" đơn giản còn đủ để mô tả những gì mình đang cảm nhận hay không nữa. Chị Kim gật đầu, không hỏi thêm, chỉ nói: "Đôi khi tình yêu thật lòng nhất chính là loại tình yêu dám nhìn thẳng vào những điều không hoàn hảo, thay vì chỉ ca ngợi phần đẹp đẽ." Tôi mang câu nói đó theo suốt quãng đường về, như một lời an ủi tôi chưa từng dám tự nói với chính mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →