Sáng thứ Tư, tôi nhắn cho Gia Bảo trước khi đi làm, một tin nhắn tôi đã soạn đi soạn lại nhiều lần trong đầu suốt cả đêm không ngủ trọn giấc.
"Em à, chị suy nghĩ kỹ rồi. Chị chưa thể nói hết mọi chuyện với em ngay bây giờ, vì nó liên quan tới sự an toàn của nhiều người khác, không chỉ mình chị. Nhưng chị hứa, khi mọi thứ tới một điểm đủ an toàn, chị sẽ kể em nghe toàn bộ, không giấu diếm gì nữa. Chị chỉ xin em thêm một chút thời gian và lòng tin."
Tôi gửi đi, tim đập nhanh chờ đợi phản hồi, không chắc liệu lời hứa mơ hồ đó có đủ để xoa dịu sự tổn thương anh đã chịu hay không.
"Chị không cần giải thích thêm đâu, hôm qua em nói thật lòng đó, em không hối hận vì đã giúp chị. Em chỉ mong chị đừng ôm hết mọi thứ một mình, nếu cần ai đó bên cạnh, kể cả không nói được chi tiết, em vẫn muốn là người đó," Gia Bảo trả lời, và tôi đọc dòng chữ đó với một cảm giác ấm áp xen lẫn đau lòng, vì tôi biết mình không xứng đáng với sự bao dung đó nhiều như anh nghĩ.
"Cảm ơn em rất nhiều," tôi viết, "chị sẽ nhớ điều đó."
Buổi chiều, tôi gặp lại luật sư Châu một lần cuối trước cuộc gặp với nhà báo Kim, để thống nhất lại cách trình bày câu chuyện sao cho rõ ràng, có hệ thống, và bảo vệ tối đa danh tính của Trang.
"Tôi đã trao đổi sơ bộ với chị Kim," luật sư Châu nói, "chị ấy rất quan tâm tới vụ việc này, nhưng cũng nhấn mạnh sẽ cần thời gian xác minh kỹ trước khi đăng bất cứ điều gì. Đây không phải việc có thể làm vội vàng trong một hai ngày."
"Em hiểu ạ. Em chỉ mong mọi việc diễn ra càng sớm càng tốt, vì em lo cho sức khoẻ của Yến mỗi ngày trôi qua," tôi nói, giọng có chút sốt ruột.
"Tôi hiểu cảm giác đó, nhưng tôi phải nói thẳng với bạn: một bài báo điều tra được làm cẩu thả, thiếu xác minh, có thể gây hại nhiều hơn là không làm gì cả. Nó có thể bị công ty phản bác dễ dàng, làm mất uy tín của chính câu chuyện, và tệ hơn, có thể khiến công ty cảnh giác, xoá dấu vết nhanh hơn trước khi cơ quan chức năng kịp vào cuộc," chị Châu giải thích, giọng kiên nhẫn nhưng chắc chắn.
Tôi gật đầu, hiểu ra lý lẽ đó, dù vẫn cảm thấy mỗi ngày trôi qua như một ngày Yến phải tiếp tục gánh chịu những gì tôi đã biết. Tôi tự nhắc mình, đúng như đã học được suốt hành trình này, rằng sự vội vàng, dù xuất phát từ ý tốt, vẫn có thể dẫn tới những hậu quả tồi tệ không kém sự im lặng.
Trước khi ra về, chị Châu đưa cho tôi một danh sách ngắn, viết tay: tên vài tổ chức bảo vệ quyền lao động, số điện thoại đường dây nóng của cơ quan quản lý lao động địa phương, và tên chị Kim kèm một dòng ghi chú nhỏ "đáng tin, làm việc kỹ". "Giữ danh sách này cẩn thận," chị nói, "và nhớ, từ giờ, mọi bước đi lớn, hãy bàn với tôi trước khi hành động, đừng tự mình quyết định một mình nữa."
Tôi nhận lấy tờ giấy, gấp cẩn thận cất vào ví, cạnh tấm thẻ vé fanmeeting VIP tôi vẫn giữ suốt nhiều năm chưa từng dùng, hai vật nhỏ tưởng chừng không liên quan gì tới nhau nhưng giờ cùng nằm chung một chỗ, đại diện cho hai phần con người tôi đang cố gắng dung hoà.
Trên đường về, tôi ghé qua một quán nước ven đường, ngồi một mình, gọi một ly trà đá, cho phép bản thân nghỉ ngơi vài phút trước khi tiếp tục guồng quay của một ngày dài. Tôi nhìn dòng người qua lại trên phố, nghĩ về việc chỉ vài tháng trước, tôi còn là một người hoàn toàn khác: một Nắng chỉ biết đăng bài, duyệt bình luận, tổ chức dự án fan, chưa từng phải cân nhắc những khái niệm như "trách nhiệm pháp lý", "bảo vệ nguồn tin", "cơ quan quản lý lao động". Giờ đây, những cụm từ đó đã trở thành một phần quen thuộc trong vốn từ vựng hằng ngày của tôi, gần như thay thế hẳn những cụm từ vui vẻ, nhẹ nhàng tôi từng dùng để viết caption cho trang.
Tôi tự hỏi liệu con người mình sẽ trở thành sau tất cả chuyện này có còn giống con người mình từng là hay không, và nhận ra, dù câu trả lời có ra sao, tôi cũng không còn muốn quay lại là người đã từng không biết gì, từng chỉ nhìn thấy đúng những gì công ty muốn mình nhìn thấy nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →