Gia Bảo nhắn cho tôi vào chiều thứ Ba, giọng điệu qua chữ viết khác hẳn mọi lần, ngắt quãng, rời rạc, như đang cố gõ trong lúc tay vẫn còn run.
"Chị Nắng, em vừa bị quản lý gọi lên nói chuyện. Có người bên Hừng Đông phàn nàn với chủ quán rằng có nhân viên 'để ý quá mức' tới họ mỗi lần ghé. Quản lý nghi là em, vì em hay đứng gần bàn của họ dọn dẹp."
Tôi đọc tin nhắn đó, tim thắt lại ngay lập tức. "Họ có nói rõ ai không? Em có bị sao không?" tôi hỏi dồn dập, quên cả việc giữ nhịp gõ chậm rãi như mọi khi.
"Dạ không nói rõ ai, chỉ nói chung chung là 'nhân viên'. Quản lý cảnh cáo em, nói lần sau còn ai phàn nàn nữa là cho nghỉ luôn. Em sợ quá chị, quán này là chỗ làm duy nhất em có gần nhà, lương ổn định, em không biết tìm chỗ khác dễ vậy đâu," Gia Bảo viết, và tôi có thể cảm nhận được nỗi hoảng sợ thật sự đằng sau từng chữ.
Tôi ngồi lặng người trước màn hình, cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹt thở. Chính tôi đã nhờ anh để ý, đã khiến anh đứng gần những bàn đó lâu hơn bình thường, đã kéo anh vào một tình huống nguy hiểm mà anh còn chưa biết toàn bộ lý do thật sự đằng sau nó.
"Chị xin lỗi, tất cả là lỗi của chị. Chị không nên nhờ em làm việc đó," tôi viết, tay run rõ rệt.
"Không phải lỗi chị đâu, em tự nguyện giúp mà. Chỉ là em không ngờ chuyện lại tới mức này," Gia Bảo trả lời, cố trấn an tôi dù chính anh mới là người đang gặp rủi ro thật sự.
Tôi ngồi im một lúc lâu, cân nhắc. Đây là lần đầu tiên hậu quả của việc mình đang làm chạm trực tiếp, cụ thể, tức thì vào cuộc sống của một người tôi quý mến, không còn là những rủi ro trừu tượng, xa xôi nữa. Tôi nghĩ tới việc lộ diện với anh ngay lúc này, để anh hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, để anh có thể tự quyết định có nên tiếp tục giúp mình hay không với đầy đủ thông tin.
Nhưng tôi cũng nghĩ tới lời khuyên của luật sư Châu: càng ít người biết chi tiết cụ thể, càng ít rủi ro cho tất cả mọi người. Nếu tôi lộ diện với Gia Bảo lúc này, giữa lúc anh đang hoảng loạn, liệu đó có phải là lựa chọn đúng đắn, hay chỉ là tôi đang tìm cách xoa dịu cảm giác tội lỗi của chính mình bằng cách trút thêm một gánh nặng khác lên vai anh.
"Em nghe chị," tôi viết cuối cùng, "từ giờ em đừng để ý gì thêm nữa, chị không muốn em gặp thêm rủi ro nào vì chị cả. Công việc của em quan trọng hơn bất cứ thông tin nào chị cần. Chị xin lỗi vì đã kéo em vào chuyện này."
"Chị đừng nói vậy, em không hối hận gì cả. Chỉ là em mong một ngày nào đó chị sẽ kể em nghe hết, để em hiểu vì sao mọi chuyện lại quan trọng tới mức này với chị," Gia Bảo viết, và câu đó khiến tôi cảm thấy vừa được an ủi vừa đau lòng hơn bao giờ hết, vì tôi biết ngày đó, dù đến sớm hay muộn, sẽ mang theo những hệ quả tôi vẫn chưa dám hình dung hết.
Tối đó, tôi không thể tập trung làm bất cứ việc gì khác, cứ ngồi mở đi mở lại đoạn hội thoại với Gia Bảo, đọc lại từng câu, cố tìm xem có cách nào khác mình đã có thể làm để không đẩy anh vào tình huống này. Tôi nghĩ tới việc mình đã quen dựa vào anh như một nguồn thông tin tiện lợi, gần gũi, đáng tin cậy, mà đôi khi quên mất rằng phía sau mỗi lần "để ý giúp chị" là một con người thật, với một công việc thật, một cuộc sống thật có thể bị ảnh hưởng bởi những yêu cầu tưởng chừng vô hại của tôi.
Tôi mở sổ tay, viết một dòng mới, không phải về Yến hay công ty, mà về chính cách mình đã đối xử với những người xung quanh trong suốt hành trình này: "Mình cần học cách phân biệt giữa việc cần sự giúp đỡ và việc lợi dụng lòng tốt của người khác một cách vô thức. Gia Bảo không phải công cụ. Trang không phải công cụ. Từ giờ, mọi yêu cầu mình đưa ra đều phải đi kèm với một câu hỏi: nếu chuyện này đổ bể, người đó sẽ mất gì, và mình có quyền để họ chịu rủi ro đó thay mình hay không."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →