Đợt kiểm toán quý ở Kim Long rơi đúng vào tuần tôi cần tập trung nhất cho việc gặp gỡ luật sư và chuẩn bị tài liệu, khiến tôi phải chia nhỏ sự chú ý của mình ra làm hai hướng cùng lúc.
"Nhi, em rà lại giúp anh toàn bộ sổ sách quý này trước thứ Sáu, đoàn kiểm toán bên ngoài sẽ vào làm việc tuần sau," anh Long giao việc vào sáng thứ Hai, giọng nghiêm túc hơn thường lệ vì đây là đợt kiểm toán độc lập đầu tiên trong năm.
Tôi gật đầu nhận việc, dồn hết sự tập trung vào từng con số, từng chứng từ, cố quên tạm thời những suy nghĩ vẫn không ngừng quay cuồng trong đầu về Yến, về cuộc gặp sắp tới với nhà báo Kim, về việc liệu mình có đang đi đúng hướng hay không.
Có một sự trớ trêu tôi nhận ra giữa lúc làm việc: cả tuần này, tôi vừa giúp một công ty chuẩn bị kỹ lưỡng để một đoàn kiểm toán độc lập có thể soi xét minh bạch mọi con số, vừa âm thầm chuẩn bị đưa ra ánh sáng những con số một công ty khác đã cố tình giữ kín suốt nhiều năm. Hai công việc, cùng một kỹ năng, hai mục đích hoàn toàn khác nhau.
"Em thấy đợt kiểm toán này có gì đáng lo không," chị Yên hỏi trong giờ nghỉ trưa, khi cả phòng kế toán đang căng thẳng chuẩn bị hồ sơ.
"Dạ em nghĩ mình làm đúng thì không có gì phải sợ cả," tôi trả lời, và ngay khi nói ra câu đó, tôi nhận ra nó cũng chính xác là điều mình đang tự nhủ với bản thân về quyết định của riêng mình, dù theo một cách hoàn toàn khác.
Buổi chiều thứ Năm, tôi hoàn thành xong toàn bộ báo cáo được giao, nộp cho anh Long sớm hơn dự kiến một ngày. "Giỏi lắm, làm nhanh mà vẫn kỹ, hiếm ai làm được vậy," anh khen, gật đầu hài lòng.
Tôi cảm ơn anh, một niềm vui nhỏ bé nhưng thật lòng len vào giữa những ngày căng thẳng, nhắc tôi nhớ rằng mình vẫn còn một cuộc sống khác, một công việc khác, nơi mọi thứ đơn giản hơn nhiều: làm đúng, làm kỹ, được ghi nhận, không có những câu hỏi đạo đức phức tạp phải cân nhắc mỗi đêm.
Tối đó, tôi nhận được tin nhắn từ luật sư Châu, hẹn tôi một buổi gặp khác vào cuối tuần, lần này có cả nhà báo Kim tham dự. Tôi đọc tin nhắn đó, cảm giác nhẹ nhõm của một tuần làm việc suôn sẻ ở Kim Long nhanh chóng nhường chỗ cho một sự căng thẳng khác, lớn hơn nhiều, đang chờ đợi phía trước.
Tôi mở lại sổ tay, giờ đã gần hết trang, viết một dòng ngắn trước khi ngủ: "Kiểm toán ở Kim Long xong rồi, sạch sẽ, không có gì phải giấu. Ước gì mọi thứ trong cuộc đời mình đơn giản được như vậy." Tôi gấp sổ lại, biết rõ điều mình vừa ước không hề đơn giản chút nào, và có lẽ sẽ không bao giờ đơn giản được nữa, kể từ khoảnh khắc tôi mở tấm ảnh bàn tay run đầu tiên cách đây gần ba tháng.
Tôi nhắn cho Gia Bảo trước khi tắt điện thoại, chỉ một câu ngắn hỏi thăm bình thường: "Bên quán dạo này ổn không em?" "Dạ ổn chị, mà công ty bên kia dạo này ghé quán ít hẳn, chắc bận chuẩn bị gì đó lớn lắm," anh trả lời, không biết mình vừa vô tình xác nhận thêm một điều tôi đã đoán trước: công ty đang thu mình lại, cẩn trọng hơn hẳn, có lẽ vì đã bắt đầu cảm nhận được một điều gì đó bất ổn đang âm ỉ, dù chưa biết chính xác nó tới từ đâu.
Tôi đọc tin nhắn đó, một cảm giác lo lắng mới len vào, khác hẳn nỗi lo về Yến hay về chính bản thân mình: nỗi lo rằng nếu công ty đã bắt đầu cảnh giác, có lẽ thời gian để hành động an toàn của tôi đang ngắn lại nhanh hơn tôi tưởng, và mọi bước đi từ giờ trở đi cần phải thận trọng hơn bao giờ hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →