Thứ Ba, gần hai tháng kể từ ngày Gia Bảo gửi tấm ảnh bàn tay run đầu tiên, tôi ngồi giữa căn phòng trọ chín mét vuông, toàn bộ tài liệu in ra trải kín trên sàn: trang hợp đồng, tấm ảnh, bảng lương, email, và tấm bản đồ thời gian tôi vẽ tay suốt cuối tuần.
Tôi đọc lại tất cả một lần cuối, từ đầu tới cuối, như thể đang cố khắc ghi mọi chi tiết vào trí nhớ, phòng khi có ngày nào đó tôi cần nhớ lại chính xác vì sao mình đã đưa ra quyết định của mình.
Đây không còn là câu chuyện về một vài dấu hiệu mơ hồ nữa. Đây là câu chuyện về một cô gái ký hợp đồng năm mười lăm tuổi, giờ hai mươi ba tuổi, vẫn đang gánh một khoản nợ không rõ giới hạn thời gian, sức khoẻ suy kiệt tới mức ngã quỵ trước hàng chục nghìn người, trong khi người đứng đầu công ty biết rõ điều đó và chọn ưu tiên một vòng gọi vốn hơn là sự an toàn của cô.
Tôi nghĩ về sáu trăm mười nghìn người tin tưởng trang mình, về năm trăm chiếc đèn LED từng sáng lên trong một buổi tối đẹp đẽ, về đứa bé nhỏ mua tấm poster in hình Yến ở buổi fanmeeting, về câu "chị Yin đẹp nhất, nhảy đẹp nhất luôn" hồn nhiên của nó. Tôi nghĩ về bài viết cũ mình từng viết kêu gọi fandom ủng hộ mạnh mẽ hơn để công ty đầu tư nhiều lịch trình hơn, và về việc mình, dù không cố ý, đã là một phần nhỏ của chính áp lực đang đè lên một con người.
Tôi nghĩ về Gia Bảo, người đã giúp tôi không biết bao nhiêu lần mà chưa từng biết toàn bộ sự thật, người vẫn tin tưởng tôi vô điều kiện dù tôi luôn giữ khoảng cách. Tôi nghĩ về người ẩn danh, người đã đặt cược cả sự an toàn của mình vào một cái tên ẩn danh khác, chỉ vì họ không còn chịu đựng nổi sự im lặng thêm một ngày nào nữa.
Và tôi nghĩ về Yến, người tôi chưa từng, và có lẽ sẽ không bao giờ, được nói chuyện trực tiếp, người đã đứng trên sân khấu tối thứ Sáu, cố gắng giữ bình tĩnh tới giây phút cuối cùng, nói "mình ổn, mọi người đừng lo" trước khi cơ thể không còn chịu đựng nổi nữa.
Tôi mở sổ tay, viết dòng cuối cùng của cả cuốn sổ, chậm rãi, từng chữ một, như thể đang khắc chúng vào một nơi sâu hơn cả trang giấy trước mặt: "Tôi không biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Tôi không có kế hoạch cụ thể, không có sự bảo vệ pháp lý nào, không có tư cách chính thức nào để lên tiếng. Tôi chỉ là một admin ẩn danh, một nhân viên kế toán hai mươi ba tuổi, không ai biết mặt, không ai biết tên."
Tôi ngồi im một lúc, nhìn dòng chữ đó, rồi viết tiếp, tay không còn run nữa, chỉ còn một sự chắc chắn lạ lùng, khác hẳn mọi cảm giác do dự đã đeo bám tôi suốt hai tháng qua: "Nhưng tôi biết một điều chắc chắn: tôi không thể giả vờ như chưa từng đọc những dòng chữ này. Tôi không thể tiếp tục làm Nắng theo đúng cách tôi vẫn làm suốt bốn năm rưỡi qua, giả vờ không biết gì, tiếp tục xây dựng một cộng đồng hạnh phúc trên một nền tảng mà tôi biết rõ đang có một người đang trả giá bằng chính sức khoẻ của mình."
Tôi gấp cuốn sổ lại, đặt nó lên chồng tài liệu trên sàn, và ngồi giữa căn phòng tối, ánh sáng duy nhất từ ngọn đèn bàn nhỏ, đối diện với câu hỏi lớn nhất đời mình cho tới lúc này: không phải liệu mình có nên lên tiếng hay không, mà là, khi đã quyết định lên tiếng, mình sẽ làm điều đó như thế nào, để không phá huỷ hoàn toàn mọi thứ mình yêu quý, và để không khiến mọi hy sinh của những người đã tin tưởng mình trở nên vô nghĩa.
Tôi hiểu rõ, hơn bất kỳ ai khác vào lúc này, rằng mình không có bất kỳ nền tảng nào để làm việc đó một cách an toàn: không phải nhà báo, không phải luật sư, không phải nhân viên công ty có thể tố cáo nội bộ, chỉ là một cái tên ẩn danh trên mạng, thứ có thể bị coi là vô căn cứ, bị phủ nhận, bị kiện ngược lại bất cứ lúc nào nếu làm sai một bước. Tôi nhận ra, lần đầu tiên thật rõ ràng, rằng việc mình cần làm tiếp theo không phải là tự mình quyết định phải nói gì, ở đâu, như thế nào, mà là tìm ra người có đủ hiểu biết để giúp mình làm điều đó đúng cách, không vì sợ hãi mà chọn sai, và cũng không vì nôn nóng mà gây hại nhiều hơn mình định cứu vãn.
Tôi tắt đèn bàn, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi không cảm thấy nặng nề khi bước vào bóng tối. Có một điều gì đó, dù mơ hồ, đã thay đổi trong tôi tối nay: tôi không còn là người đang cố tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra nữa. Tôi là người đã biết, và giờ chỉ còn việc tìm ra con đường đúng đắn để đi tiếp, một con đường tôi biết chắc sẽ không hề dễ dàng, nhưng ít nhất, từ đêm nay, không còn là một con đường tôi phải tự mình dò dẫm trong bóng tối nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →