Văn phòng luật nhỏ nằm trên tầng ba một toà nhà cũ ở quận 1, cầu thang bộ hẹp, tường sơn màu xanh nhạt đã bong tróc vài chỗ, khác hẳn hình dung của tôi về nơi làm việc của một luật sư.
Trang, người tôi vẫn chỉ biết qua chữ viết suốt hai tháng qua, đã giới thiệu tôi với luật sư Đinh Bảo Châu, bạn học cũ của cô hồi đại học, giờ chuyên về mảng lao động. "Chị Châu đáng tin, em học cùng bốn năm, chị ấy sẽ không hỏi những câu không cần thiết đâu," Trang nhắn trước khi tôi tới, lần đầu tiên xưng tên thật của mình trong suốt cuộc trò chuyện dài giữa hai chúng tôi.
Tôi bước vào phòng làm việc nhỏ, chỉ có một bàn gỗ, hai ghế, một tủ hồ sơ cao tới trần nhà. Luật sư Châu, khoảng ba mươi lăm tuổi, mặc áo sơ mi giản dị, mỉm cười mời tôi ngồi, không hỏi tên thật ngay lập tức, đúng như Trang đã nói trước.
"Trang nói với tôi bạn cần tư vấn về một vấn đề nhạy cảm, liên quan tới hợp đồng lao động trong ngành giải trí," chị Châu mở lời, giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp.
"Dạ, em xin phép chưa nói tên thật lúc này, chỉ tự giới thiệu là một người quan tâm được không ạ," tôi nói, giọng hơi run, lần đầu tiên trong nhiều tháng phải đối diện trực tiếp với một người lạ để kể câu chuyện mình đã giữ kín suốt bấy lâu.
"Được, không sao cả, nhiều thân chủ của tôi cũng bắt đầu như vậy," chị Châu trả lời, không tỏ ra ngạc nhiên hay khó chịu, khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ đầu tới cuối, không nêu tên cụ thể công ty hay nghệ sĩ, chỉ mô tả tình huống chung: một hợp đồng đào tạo ký khi còn vị thành niên, điều khoản trừ dần chi phí không giới hạn thời gian, dấu hiệu sức khoẻ suy kiệt, và một email cho thấy người có trách nhiệm biết rõ nhưng chọn không thay đổi.
Chị Châu lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chú vào một cuốn sổ riêng, không ngắt lời, chỉ tới khi tôi kể xong mới bắt đầu hỏi lại từng chi tiết một cách có hệ thống: hợp đồng ký năm nào, có văn bản gốc hay chỉ có ảnh chụp một phần, ai là người cung cấp thông tin, người đó có còn giữ được tài liệu đầy đủ hay không.
"Đây là một tình huống phức tạp," chị Châu nói sau khi nghe hết, "về mặt pháp lý, có thể có vài điểm đáng lưu ý, nhưng tôi cần xem kỹ hơn các tài liệu cụ thể trước khi đưa ra bất kỳ nhận định nào chắc chắn. Bạn có mang theo bản sao không?"
Tôi lấy từ túi xách ra một tập hồ sơ tôi đã in sẵn, cẩn thận che đi những phần có thể nhận diện danh tính cụ thể, chỉ giữ lại nội dung cần thiết cho việc tư vấn pháp lý. Chị Châu nhận lấy, lật qua từng trang, gương mặt dần trở nên nghiêm túc hơn.
"Tôi sẽ cần thời gian để đọc kỹ và nghiên cứu thêm," chị nói, "nhưng tôi có thể nói ngay bây giờ: bạn đang đứng trước một quyết định rất lớn, và tôi khuyên bạn đừng vội vàng làm gì trước khi chúng ta bàn kỹ hơn về những rủi ro cũng như cách làm sao để bảo vệ tốt nhất cho tất cả những người liên quan, bao gồm cả chính bạn."
Tôi gật đầu, cảm thấy một chút bình yên hiếm hoi len vào lòng lần đầu tiên sau nhiều tuần, không phải vì mọi thứ đã được giải quyết, mà vì cuối cùng, tôi cũng không còn phải một mình gánh vác toàn bộ trọng lượng của quyết định này nữa.
"Một câu hỏi cuối, nếu bạn không phiền," chị Châu nói khi tôi chuẩn bị ra về, "vì sao bạn lại quan tâm tới việc này nhiều tới vậy? Phần lớn người tôi gặp trong tình huống tương tự đều là người trong cuộc, hoặc gia đình người trong cuộc. Bạn có vẻ khác."
Tôi im lặng một lúc, cân nhắc có nên nói thật hay không. "Em quản lý một trang cộng đồng người hâm mộ khá lớn, chị ạ," tôi nói, chọn nói một phần sự thật, "em coi những gì xảy ra với các nghệ sĩ mình theo dõi gần như chuyện của người quen, dù chưa từng gặp mặt ngoài đời. Em nghĩ chị hiểu cảm giác đó, dù nghe có vẻ lạ."
Chị Châu gật đầu, không hỏi thêm, chỉ nói: "Tôi không thấy lạ chút nào. Nhiều vụ việc quan trọng nhất tôi từng tham gia đều bắt đầu từ một người ngoài cuộc đủ quan tâm để không im lặng, chứ không phải từ chính nạn nhân, vì họ thường là người ít có khả năng lên tiếng nhất trong cả câu chuyện." Tôi rời văn phòng với câu nói đó ở lại trong đầu suốt cả quãng đường về, cảm thấy được nhìn thấy và thấu hiểu theo một cách tôi chưa từng dám mong đợi từ một người xa lạ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →