🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần, tôi dành trọn hai ngày để tổng hợp lại toàn bộ những gì mình đã thu thập được suốt hơn hai tháng qua, từ ba nguồn hoàn toàn khác nhau, giờ đặt cạnh nhau lần đầu tiên theo đúng trình tự thời gian.

Từ chính tôi quan sát: tay run trong tấm ảnh Gia Bảo gửi, giọng hát mỏng dần qua các buổi biểu diễn, story cá nhân thưa dần, câu "giãn cường độ" lặp lại bốn lần không thực hiện, khoảnh khắc loạng choạng trong video hậu trường ngày mùng ba tháng Ba, và cuối cùng, cú ngã trên sân khấu tối thứ Sáu.

Từ Gia Bảo, quan sát bên ngoài công ty: cuộc gọi hoảng loạn của một nhân viên nữ nhắc tới "anh Phong", cô gái khóc một mình ở quán trước khi biến mất, không khí căng thẳng của nhân viên công ty mỗi lần ghé Mỏ Neo trong những ngày nhạy cảm.

Từ người ẩn danh, nguồn tin trực tiếp nhất: ba năm làm trợ lý riêng, chi tiết cụ thể về đợt ngất tháng Ba, một trang hợp đồng cho thấy điều khoản nợ đào tạo không giới hạn thời gian, một trang bảng lương cho thấy tỷ lệ khấu trừ cụ thể, và cuối cùng, một dòng email sáu chữ xác nhận người đứng đầu công ty biết rõ và chọn không thay đổi gì.

Tôi trải tất cả những mảnh ghép đó ra trên một tờ giấy lớn, vẽ các mũi tên nối chúng lại theo trình tự nhân quả, và lần đầu tiên nhìn thấy toàn bộ bức tranh một cách rõ ràng, không còn chỗ nào cho sự nghi ngờ "có lẽ chỉ là hiểu lầm" nữa: một công ty đang gọi vốn cần chứng minh tăng trưởng ổn định, một hợp đồng đào tạo soạn mơ hồ từ tám năm trước chưa từng được cập nhật, một người quản lý riêng tin thật lòng mình đang bảo vệ nghệ sĩ bằng cách trì hoãn nghỉ ngơi hết lần này tới lần khác, và một CEO biết rõ hậu quả nhưng chọn ưu tiên tiến độ tài chính.

Không ai trong bức tranh này là một kẻ ác điển hình hô khẩu hiệu xấu xa. Vy tin mình đang bảo vệ Yến. Phong tin mình đang điều hành một công ty tử tế hơn phần lớn đối thủ. Chính điều đó, tôi nhận ra, mới là phần đáng sợ nhất: một hệ thống gây hại không cần một kẻ ác cụ thể nào, chỉ cần đủ người, ở đủ vị trí, cùng chọn không nhìn thẳng vào sự thật vì mỗi người đều có một lý do hợp lý của riêng mình.

Tôi ngồi nhìn tấm bản đồ đó rất lâu, cảm thấy mình vừa hoàn thành xong phần việc khó nhất về mặt thu thập thông tin, nhưng đồng thời cũng nhận ra phần khó nhất thật sự, phần tôi đã trì hoãn suốt hai tháng qua bằng cách tự nhủ mình cần thêm dữ liệu, giờ không còn cách nào để trì hoãn thêm được nữa.

Tôi chụp lại toàn bộ tấm bản đồ, lưu vào một thư mục mới, đặt tên đơn giản: "Toàn cảnh". Tôi gõ vào sổ tay dòng chữ cuối cùng của buổi tối: "Mình không còn thiếu thông tin nữa. Mình chỉ thiếu can đảm. Và không có bất kỳ chứng từ gốc nào có thể thay thế được thứ đó."

Tôi đọc lại câu đó, nhận ra đây là lần đầu tiên tôi thừa nhận thẳng thắn với chính mình, không còn vòng vo, không còn núp sau lý do "cần xác minh thêm". Sự thật đã đủ đầy. Điều còn thiếu, giờ đây, hoàn toàn nằm ở bên trong tôi.

Tôi nghĩ tới sáu trăm mười nghìn người đang tin tưởng trang mình mỗi ngày, tới Gia Bảo, tới người ẩn danh đã đặt cả sự an toàn của họ vào tay tôi, tới bốn thành viên còn lại của GLOWRY sẽ chịu ảnh hưởng dù họ vô tội, và tới chính Yến, người chưa từng biết tôi tồn tại, chưa từng đồng ý cho ai đó thay mặt mình quyết định điều gì nên được nói ra, điều gì nên được giữ kín.

Tôi tự hỏi liệu mình có quyền quyết định thay cho một người mình chưa từng gặp mặt hay không, dù với ý định tốt đẹp tới đâu. Đó là câu hỏi khó nhất trong tất cả những câu hỏi tôi từng tự đặt ra suốt hai tháng qua, khó hơn cả việc tìm bằng chứng, khó hơn cả việc giữ bí mật với Gia Bảo. Tôi không có câu trả lời ngay lúc này, chỉ biết mình cần tìm một người hiểu biết hơn mình về những việc như thế này, một người có thể giúp tôi cân nhắc đúng sai trước khi làm bất cứ điều gì không thể rút lại được.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →