🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Người ẩn danh nhắn lại vào tối thứ Sáu, hai ngày sau lần gửi bảng lương, giọng qua chữ viết run rẩy hơn hẳn mọi lần trước, như thể đang đứng trước một quyết định lớn hơn bất kỳ điều gì họ từng làm suốt cuộc trò chuyện này.

"Chị, em còn giữ một email, vô tình lưu lại trước khi nghỉ việc. Em không định gửi, nhưng sau những gì xảy ra tối thứ Sáu tuần trước, em nghĩ chị cần thấy nó."

Tôi ngồi thẳng người, chờ đợi, không dám hối thúc dù lòng nóng như lửa đốt.

Bức ảnh chụp màn hình xuất hiện sau đó vài phút, một đoạn email nội bộ, phần lớn nội dung bị che đi, chỉ để lộ một đoạn ngắn, người gửi ghi tắt "N.Đ.P", trả lời một email khác đề xuất giãn lịch trình cho Yến sau đợt "nghỉ phép" tháng Ba.

`` [Trích email nội bộ, gửi 6/3/2026, người gửi ghi tắt N.Đ.P] Cứ để lịch như vậy, em ấy quen rồi. Mình cần giữ đúng tiến độ cho đợt gọi vốn sắp tới, không thể điều chỉnh lúc này được. ``

Tôi đọc sáu chữ "em ấy quen rồi" nhiều lần, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng còn mạnh hơn cả lúc đọc trang hợp đồng đầu tiên. Không phải vì nó tiết lộ điều gì tôi chưa từng nghi ngờ, mà vì cách nó được viết ra, ngắn gọn, dứt khoát, không một chút do dự, như một sự thật hiển nhiên không cần bàn cãi thêm.

"N.Đ.P là ai vậy?" tôi hỏi, dù tôi gần như đã chắc chắn câu trả lời.

"Em không dám nói thẳng, nhưng chị chắc cũng đoán được," người kia trả lời, và sự im lặng lấp lửng đó, với tôi, còn rõ ràng hơn bất kỳ lời xác nhận trực tiếp nào.

Tôi nghĩ tới cái tên Nguyễn Đắc Phong, người sáng lập kiêm CEO công ty, người tôi từng đọc vài bài phỏng vấn nói về "tầm nhìn xây dựng một công ty giải trí tử tế, coi nghệ sĩ như gia đình". Tôi từng đọc những bài phỏng vấn đó với sự ngưỡng mộ thật lòng, từng chia sẻ một trong số chúng lên trang khi công ty mới thành lập được ba năm, coi đó như một minh chứng cho việc mình đã chọn đúng để yêu thích một nhóm nhạc thuộc một công ty tử tế.

"Em ấy quen rồi." Sáu chữ đó, giờ đọc lại, không còn là một câu nói vô tình của một người bận rộn nữa, mà là bằng chứng cho thấy người đứng đầu công ty không chỉ biết, mà còn coi đó là điều bình thường, một cái giá hiển nhiên phải trả để giữ đúng tiến độ cho một mục tiêu tài chính lớn hơn.

Tôi ghi câu đó vào sổ tay, gạch chân ba lần, mạnh tới mức đầu bút gần như xé rách trang giấy: "Đây là câu quan trọng nhất mình từng đọc trong toàn bộ cuộc điều tra này. Không phải vì nó là bằng chứng pháp lý mạnh nhất, mà vì nó cho thấy rõ nhất: đây không phải sơ suất, đây là một lựa chọn có ý thức, được đưa ra bởi người có đủ quyền lực để chọn khác đi."

"Cảm ơn em vì tất cả những gì em đã chia sẻ," tôi viết, tay vẫn còn run, "chị sẽ cẩn thận với những gì mình làm tiếp theo. Chị hứa."

Tôi tắt máy, ngồi im giữa căn phòng, sáu chữ "em ấy quen rồi" vẫn văng vẳng trong đầu, và lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không còn đang tìm kiếm sự thật nữa. Sự thật đã ở đây rồi, đầy đủ, rõ ràng, không thể chối cãi.

Tôi nhắn cho Gia Bảo một câu ngắn, không giải thích gì: "Em ơi, nếu một ngày chị làm điều gì đó khiến nhiều người ghét chị, em có còn tin chị không?" Tôi gửi đi, rồi lập tức hối hận vì câu hỏi nghe quá nặng nề, quá đột ngột, không đầu không đuôi.

"Chị hỏi gì kỳ vậy, dĩ nhiên là tin chứ. Chị làm gì mà lo dữ vậy," Gia Bảo trả lời gần như ngay lập tức, kèm theo một loạt câu hỏi khác về việc có chuyện gì xảy ra không, có cần anh giúp gì không. Tôi không trả lời chi tiết, chỉ viết: "Không có gì đâu, chị chỉ đang nghĩ lung tung thôi, em ngủ ngon nha." Tôi tắt điện thoại trước khi anh kịp hỏi thêm, không đủ can đảm để tiếp tục cuộc trò chuyện đó lâu hơn.

Tôi mở lại sổ tay một lần cuối, viết câu cuối cùng của đêm nay: "Câu hỏi bây giờ, và có lẽ mãi mãi từ giờ trở đi, không còn là 'chuyện gì đang xảy ra' nữa. Câu hỏi duy nhất còn lại là: mình sẽ làm gì với nó." Tôi gấp sổ, tắt đèn, nhưng không có cảm giác nhẹ nhõm nào của một người vừa hoàn thành xong một cuộc điều tra. Chỉ có một sự tĩnh lặng nặng nề, như đứng trước ngưỡng cửa của một điều gì đó lớn hơn bất cứ điều gì tôi từng phải đối diện trong đời.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →