🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Người ẩn danh quay lại vào tối thứ Tư, gần ba tuần sau lần cuối họ nói muốn dừng lại, và tin nhắn đầu tiên sau khoảng lặng dài đó khiến tôi phải đọc chậm lại vì tay run.

`` [Tin nhắn ẩn danh, hộp thư trang, 11/3/2026, 21:37] Em coi tin tối thứ Sáu tuần trước rồi. Em không im lặng được nữa. Xin lỗi vì đã biến mất mấy tuần, em cần thời gian để lấy lại can đảm. ``

Tôi đọc dòng chữ đó, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề xen lẫn, một cảm giác tôi đã quá quen thuộc suốt hai tháng qua tới mức gần như trở thành trạng thái bình thường của mình. "Chị mừng vì em quay lại, nhưng chị cũng hiểu nếu em cần dừng bất cứ lúc nào. Em không cần phải cảm thấy có nghĩa vụ gì với chị cả," tôi trả lời, thật lòng muốn để lại cho người kia một lối thoát nếu họ cần.

"Không, em cần làm điều này, không phải vì chị, mà vì chính em không chịu nổi cảm giác biết mà im lặng thêm nữa," người kia viết. "Em có thêm vài thứ muốn gửi chị, nhưng em cần chị hứa một điều: đừng công bố bất cứ điều gì cho tới khi tụi mình bàn kỹ cách làm sao để không gây hại thêm cho ai."

"Chị hứa," tôi gõ, và lần này tôi cảm nhận rõ sức nặng thật sự của lời hứa đó, khác hẳn những lần trước khi mọi thứ vẫn còn mơ hồ, chưa cụ thể.

Người kia gửi một tấm ảnh khác, lần này là một trang bảng lương, các con số được che một phần nhưng vẫn đủ để nhìn thấy cấu trúc: mức lương gộp, và bên cạnh, một cột trừ trực tiếp ghi "Khấu trừ chi phí đào tạo", chiếm tỷ lệ lớn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều so với những gì còn lại.

Tôi nhìn con số đó, làm một phép tính nhanh trong đầu theo đúng bản năng nghề kế toán: nếu đúng như những gì tôi đang thấy, phần lớn thu nhập từ hoạt động của Yến, dù cô đã hoạt động chuyên nghiệp nhiều năm, vẫn đang bị trừ đi phần lớn để trả cho khoản nợ đào tạo từ tám năm trước, khi cô mới mười lăm tuổi.

"Đây có phải toàn bộ bảng lương không?" tôi hỏi.

"Đây là một phần em còn giữ được từ trước khi nghỉ, không đầy đủ, nhưng đủ để thấy tỷ lệ. Em không biết hiện tại đã thay đổi gì chưa, nhưng theo em biết, cơ chế này chưa từng được điều chỉnh trong suốt thời gian em còn làm ở đó," người kia trả lời.

Tôi ghi lại toàn bộ thông tin vào file "Hồ sơ đối chiếu", tay vẫn còn run khi gõ những con số cụ thể vào bảng tính. Đây không còn là một khái niệm trừu tượng về "nợ đào tạo không rõ giới hạn thời gian" nữa, mà là những con số thật, cụ thể, cho thấy chính xác cái giá một con người đang phải trả cho một quyết định được đưa ra khi cô còn chưa đủ tuổi để hiểu hết ý nghĩa của nó.

"Chị cảm ơn em rất nhiều. Chị biết việc này không dễ dàng với em chút nào," tôi viết, "chị cần thời gian để nghĩ kỹ về bước tiếp theo. Chị sẽ không làm gì vội vàng, chị hứa."

"Em tin chị," người kia trả lời, và lần này, sau tất cả những gì vừa chia sẻ, ba chữ đó mang một sức nặng khác hẳn, giống như một lời trao gửi cuối cùng, không còn đường lùi cho cả hai chúng tôi.

Tôi ngồi lại rất lâu sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, mở lại tấm ảnh bảng lương một lần nữa, nhìn kỹ từng con số dù đã xem qua nhiều lần. Tôi nghĩ tới việc mình vẫn hay gửi một triệu rưỡi về Cần Thơ mỗi tháng, một khoản nhỏ nhưng đều đặn, xuất phát hoàn toàn từ ý muốn của chính tôi, không ai ép buộc, không có điều khoản nào ràng buộc tôi phải làm vậy. Tôi cố hình dung cảm giác nếu một phần thu nhập của mình, phần lớn hơn nhiều so với khoản tôi tự nguyện gửi về nhà, bị trừ đi mỗi tháng mà mình không có quyền thương lượng, không biết chắc khi nào mới trả hết, và câu hỏi đó khiến tôi thấy ngực mình nghẹn lại.

Tôi mở sổ tay, viết một dòng cuối cùng trước khi tắt đèn: "11/3/2026. Có bảng lương thật, có tỷ lệ khấu trừ cụ thể. Không còn là suy đoán nữa. Câu hỏi bây giờ không phải là 'có đủ bằng chứng chưa' mà là 'mình đủ can đảm làm gì với nó chưa'." Tôi đọc lại câu đó, nhận ra chính mình đang dần tiến gần hơn tới ranh giới mà một khi bước qua, sẽ không thể quay đầu lại được nữa.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →