"Con có biết chuyện GLOWRY không, mẹ thấy trên báo mạng nói ca sĩ nào đó ngất trên sân khấu, có phải nhóm con thích không," mẹ hỏi trong cuộc gọi video Chủ nhật, giọng tò mò hơn lo lắng.
Tôi khựng lại một nhịp, cố giữ vẻ mặt bình thường. "Dạ đúng nhóm con thích đó mẹ, chắc bạn ấy mệt quá thôi, giờ ổn rồi mẹ ơi," tôi trả lời, cố nói thật ngắn gọn, hy vọng mẹ sẽ chuyển sang chủ đề khác.
"Ủa vậy hả, mẹ thấy trên báo người ta bàn tán dữ lắm, có người nói công ty ép làm việc quá sức," mẹ tiếp tục, không hề nhận ra tôi đang cố tránh né chủ đề này.
"Chắc chỉ là đồn đoán thôi mẹ, mấy công ty nào chả có drama trên mạng," tôi nói, giọng cố tỏ ra thản nhiên, dù bên trong lòng đang thắt lại vì phải nói dối chính mẹ mình về một điều mình biết rõ hơn bất kỳ tờ báo nào vừa đăng.
My, ngồi cạnh mẹ, nhìn tôi chăm chú hơn bình thường. "Chị Nhi, chị làm sao vậy, mặt chị là lạ á," em gái tôi hỏi, đúng bản năng nhạy cảm của một đứa em vẫn luôn để ý tới những thay đổi nhỏ nhất ở chị mình.
"Chị không sao đâu, chỉ hơi mệt thôi," tôi trả lời, lại một câu nói dối quen thuộc khác, câu tôi đã dùng quá nhiều lần trong những tuần gần đây tới mức tự thấy nó nhạt nhẽo ngay cả với chính tai mình.
Ba tôi, ít nói như thường lệ, chỉ góp một câu ngắn: "Con nhớ giữ sức khoẻ, đừng để công việc cuốn đi quá." Tôi gật đầu, cảm ơn ba, trong lòng nghĩ tới việc "công việc" ba đang nhắc tới không phải công việc kế toán ở Kim Long, mà là một công việc khác, không lương, không ai giao, đang chiếm hết mọi khoảng trống trong đầu tôi mỗi ngày.
Sau cuộc gọi, tôi ngồi lại một mình, nghĩ về khoảng cách ngày càng lớn giữa những gì gia đình tôi biết và những gì thực sự đang diễn ra trong cuộc sống của tôi. Tôi từng nghĩ việc giữ hai thế giới tách biệt là một điều tốt, giúp tôi bảo vệ được cả hai, không để thế giới này làm phiền thế giới kia. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên, tôi cảm thấy sự tách biệt đó giống một gánh nặng hơn là một sự bảo vệ.
Tôi nhắn tin cho My riêng, không phải để giải thích gì, chỉ để hỏi thăm việc chọn khối thi tới đâu rồi. "Em quyết định chọn khối D rồi chị, ba mẹ cuối cùng cũng đồng ý, cảm ơn chị đã nói giúp em," My trả lời, kèm một icon trái tim.
Tôi đọc tin nhắn đó, cảm thấy một niềm vui nhỏ nhoi len vào giữa một tuần đầy căng thẳng, và tự nhủ, ít nhất mình đã làm được một điều tốt đẹp thật sự cho ai đó mình yêu thương, dù chuyện lớn hơn, chuyện của Yến, vẫn còn dang dở, chưa biết sẽ đi tới đâu.
Tôi mở lại sổ tay lần cuối trước khi ngủ, viết một dòng ngắn: "Mình không thể tiếp tục nói dối gia đình mãi được. Nhưng chưa phải lúc này. Từng bước một." Tôi gấp sổ lại, tự nhắc mình rằng có những điều, dù đúng, cũng cần đúng thời điểm mới nói ra được, và việc phân biệt được thời điểm đó có lẽ cũng quan trọng không kém việc biết được sự thật là gì.
Tôi nhớ lại một câu mẹ hay nói hồi tôi còn nhỏ, mỗi khi tôi giấu mẹ chuyện gì đó ở trường, dù chỉ là một điểm kiểm tra không tốt: "Con giấu mẹ chuyện nhỏ, sau này lớn lên con sẽ quen giấu mẹ chuyện lớn, mẹ sợ nhất là vậy đó." Hồi đó tôi chỉ nghe rồi bỏ ngoài tai, nghĩ mẹ nói quá lên. Giờ ngồi đây, hai mươi ba tuổi, giấu mẹ một điều lớn hơn bất kỳ điểm kiểm tra nào, tôi mới thấy câu nói đó đúng tới mức nào, và cũng thấy rõ mình đã đi bao xa trên con đường mẹ từng lo sợ.
Tôi tắt đèn, kéo chăn mỏng qua vai, cố không nghĩ thêm gì nữa cho tới sáng, nhưng đầu óc vẫn lởn vởn giữa hình ảnh My cười vui vì được chọn khối mình thích, và hình ảnh Yến đứng lại một giây trước khi rời sân khấu tối thứ Sáu, hai hình ảnh tưởng chừng không liên quan gì tới nhau nhưng lại cùng xoay quanh một câu hỏi tôi vẫn chưa có câu trả lời: làm sao để sống thật với những gì mình tin là đúng, mà không làm tổn thương những người mình yêu thương nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →