"Nắng ơi sao dạo này chị để mấy bình luận nhạy cảm vậy, hồi trước chị dạy tụi em xoá liền mà," Milu_gl nhắn vào nhóm chat sáng thứ Hai, giọng điệu bối rối rõ rệt.
Tôi đọc tin nhắn đó, biết ngay đây là điều mình phải đối diện sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra sau khi thay đổi quy tắc kiểm duyệt hai ngày trước. Tôi mở lại bình luận Milu_gl nhắc tới: một câu hỏi "công ty có đang giấu gì về sức khoẻ Yến không, mong page tìm hiểu giúp tụi em", một dạng bình luận mà theo quy tắc cũ, sẽ bị xoá ngay lập tức vì "suy diễn không có căn cứ".
"Chị nghĩ mình nên để những câu hỏi liên quan sức khoẻ, an toàn được ở lại, miễn là không có ngôn từ công kích cá nhân hay thông tin sai lệch cụ thể," tôi trả lời, cố giải thích một cách hợp lý nhất có thể mà không để lộ lý do thật.
"Nhưng vậy khác gì mình khuyến khích người ta đồn đoán linh tinh, làm mọi người hoang mang thêm," Milu_gl phản đối, không phải vì ác ý, chỉ vì cô thật lòng tin vào những gì tôi từng dạy suốt nhiều năm.
Bống và Rin cũng lần lượt lên tiếng, phần lớn đồng tình với Milu_gl, cho rằng thay đổi này quá đột ngột, không giống phong cách thận trọng quen thuộc của trang. Chỉ có Kem im lặng, có lẽ vì cậu đã phần nào đoán được có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra mà tôi chưa nói ra hết.
"Chị hiểu lo lắng của mọi người," tôi viết, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang căng thẳng không kém, "nhưng chị nghĩ đôi khi việc quá cẩn trọng, quá muốn bảo vệ một hình ảnh đẹp, lại vô tình khiến mình bỏ lỡ những dấu hiệu quan trọng cần được chú ý. Chị không nói mình nên tin mọi tin đồn, chỉ là không nên tự động dập tắt mọi câu hỏi chính đáng."
"Chị nói vậy nghe hơi lạ á, kiểu như chị đang nghi ngờ công ty vậy," Milu_gl viết, và câu đó, dù không cố ý, khiến tôi giật mình vì độ chính xác của nó.
Tôi ngồi nhìn màn hình một lúc lâu, cân nhắc có nên nói thêm gì không, cuối cùng chỉ viết: "Chị không nghi ngờ ai cả, chị chỉ nghĩ một cộng đồng lành mạnh nên có chỗ cho những câu hỏi thật lòng, không phải chỉ có những lời khen. Mọi người cứ làm theo hướng dẫn mới trong lúc này, nếu có vấn đề gì phát sinh, mình sẽ điều chỉnh lại sau."
Không ai phản đối thêm, nhưng không khí trong nhóm chat vẫn còn gượng gạo suốt cả buổi sáng, khác hẳn sự thoải mái quen thuộc mọi khi. Tôi hiểu, đây là cái giá đầu tiên của việc bắt đầu đi lệch khỏi con đường an toàn mình đã tự vạch ra: không chỉ đối diện với rủi ro từ bên ngoài, mà còn phải đối diện với sự nghi ngại từ chính những người thân cận nhất, những người chưa biết lý do thật đằng sau mọi thay đổi.
Chiều đó, Kem nhắn riêng cho tôi một lần nữa: "Chị Nắng, em không hỏi thêm gì đâu, nhưng em tin chị có lý do của mình. Em sẽ ủng hộ chị, dù mấy bạn kia có ý kiến khác." Tôi đọc tin nhắn đó, cảm thấy một chút ấm áp hiếm hoi giữa một ngày căng thẳng, và tự nhắc mình rằng dù con đường phía trước còn dài và cô đơn, ít nhất mình không hoàn toàn đơn độc.
Tối đó, tôi kiểm tra lại phần bình luận trên trang một lượt, thấy quy tắc mới đã bắt đầu phát huy tác dụng theo đúng cách tôi mong muốn: một vài câu hỏi thật lòng về sức khoẻ Yến vẫn còn nằm đó, không bị xoá, và bên dưới chúng, những người hâm mộ khác bắt đầu trao đổi với nhau một cách chừng mực, không giật gân, không suy diễn quá đà, chỉ đơn giản là bày tỏ sự quan tâm chính đáng. Tôi nhận ra đây có lẽ mới chính là điều một cộng đồng lành mạnh thật sự cần, không phải sự im lặng tuyệt đối, cũng không phải sự hoảng loạn không kiểm soát, mà là một không gian đủ an toàn để hỏi mà không sợ bị coi là kẻ phá hoại.
Tôi cũng nhận thấy, dưới một trong những bình luận đó, có một tài khoản lạ, mới lập, viết một câu ngắn: "Có ai để ý HĐFB dạo này đổi cách kiểm duyệt không, admin chắc biết gì đó mà không nói hết đâu." Tôi đọc dòng đó, tim đập nhanh hơn một nhịp, tự hỏi liệu đây chỉ là một suy đoán tình cờ, hay là dấu hiệu đầu tiên cho thấy có người, ở đâu đó ngoài kia, đang bắt đầu để ý tới chính mình theo một cách tôi chưa từng chuẩn bị tinh thần để đối diện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →