Mười một giờ đêm, tôi vẫn ngồi trước màn hình trắng, chưa gõ được một chữ nào cho bài đăng trấn an fandom mà tôi biết mình cần phải viết, càng sớm càng tốt, trước khi sự hoảng loạn lan rộng thêm.
Đây là lần đầu tiên trong suốt bốn năm rưỡi làm Nắng, tôi thấy khoảng cách giữa cảm xúc thật của mình và giọng điệu tôi cần dùng trên trang lớn tới mức gần như không thể vượt qua. Tôi mở nhóm chat riêng với Gia Bảo trước, không phải để nhờ vả gì, chỉ để có một chỗ trút bớt sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng.
"Em có coi tin chưa," tôi gõ, tay vẫn còn run.
"Dạ có chị, em cũng đang hoảng quá đây, mấy khách trong quán tối nay cũng bàn tán không ngớt," Gia Bảo trả lời ngay.
"Chị không biết viết gì cho page nữa, chị sợ viết sai một chữ là gây thêm hoang mang," tôi thú nhận, lần đầu tiên để lộ sự bất lực của mình với anh một cách trần trụi như vậy.
"Chị cứ viết thật lòng thôi, không cần hoàn hảo đâu. Mọi người đang cần một người họ tin tưởng nói với họ rằng mọi thứ sẽ ổn, chị là người đó mà," Gia Bảo viết, và câu nói đó, dù đơn giản, khiến tôi cảm thấy một chút bình tĩnh trở lại.
Tôi bắt đầu gõ, xoá, gõ lại, cố tìm ra giọng điệu vừa đủ trấn an vừa đủ trung thực, không hứa hẹn những điều mình không chắc chắn, không phủ nhận sự lo lắng chính đáng của fandom, nhưng cũng không để lộ bất cứ điều gì tôi biết vượt quá những gì công ty đã công bố.
`` [HĐFB — bài đăng, 22h58] Nhà mình ơi, page đã theo dõi sát tình hình. Hiện tại bạn Yến đang được chăm sóc y tế, mong mọi người bình tĩnh, đừng lan truyền thông tin chưa được xác nhận. Page sẽ cập nhật ngay khi có thông tin chính thức mới. Chúc bạn ấy sớm khoẻ lại. Mong nhà mình cùng nhau giữ một không gian tích cực lúc này, đó là điều tốt nhất mình có thể làm cho bạn ấy. ``
Tôi đọc lại bài đăng đó nhiều lần trước khi đăng, cảm thấy nó vừa đúng, vừa giả tạo một cách kỳ lạ, vì tôi biết rõ hơn hầu hết mọi người đang đọc nó rằng "được chăm sóc y tế" và "sớm khoẻ lại" không đơn giản như những từ ngữ đó nghe có vẻ.
Sau khi đăng, bình luận đổ về nhanh hơn bất kỳ bài đăng nào tôi từng viết, phần lớn cảm ơn page đã bình tĩnh, đã là chỗ dựa đáng tin giữa lúc hoảng loạn. Tôi đọc từng bình luận, cảm giác tội lỗi ngày càng lớn dần, vì chính lúc tôi được tin tưởng nhiều nhất, tôi lại là người đang giấu nhiều nhất.
Milu_gl nhắn vào nhóm admin phụ ngay sau khi bài đăng lên: "Nắng ơi bài viết hay quá, đúng cái tụi em cần nghe luôn á, cảm ơn chị đã bình tĩnh giữa lúc này." Bống và Rin cũng gửi lời khen tương tự, chỉ có Kem là im lặng, không bình luận gì trong nhóm, nhưng nhắn riêng cho tôi một câu ngắn: "Chị Nắng, chị có ổn không? Em thấy bài viết chị đăng rất chuyên nghiệp, nhưng em cảm giác chị đang cố gồng lên thôi."
Tôi đọc tin nhắn của Kem, cảm thấy bị nhìn thấu một cách kỳ lạ, dù cậu ấy chưa từng biết bất cứ điều gì về những gì tôi đang mang trong lòng. "Chị ổn mà, chỉ lo cho Yến thôi, giống mọi người," tôi trả lời, một câu nói dối khác, nhẹ nhàng và quen thuộc tới mức tôi gõ ra gần như không cần suy nghĩ.
Gần một giờ sáng, tôi tắt máy tính, nhưng không thể ngủ ngay. Tôi ngồi trong bóng tối, nghĩ về câu Gia Bảo nói: "mọi người đang cần một người họ tin tưởng." Tôi tự hỏi, nếu ngày nào đó sự tin tưởng đó bị đặt sai chỗ, nếu tôi tiếp tục giữ im lặng quá lâu chỉ vì sợ làm mất đi chính sự tin tưởng ấy, liệu tôi có còn xứng đáng với nó hay không.
Tôi nhớ lại toàn bộ những dòng cảm ơn vừa đọc được, từng chữ một, và nhận ra một nghịch lý đau lòng: chính vì tôi giỏi giữ bình tĩnh, giỏi kiểm soát ngôn từ, giỏi tạo ra cảm giác an toàn cho người khác, tôi lại càng dễ dàng trở thành một phần của bức tường im lặng đang bao quanh sự thật, dù đó chưa bao giờ là điều tôi cố ý muốn làm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →