Buổi tổng duyệt trước công chúng lần thứ hai diễn ra vào tối thứ Sáu, đông hơn hẳn lần trước, vì đây là buổi diễn cuối cùng trước ngày comeback chính thức, và fandom đã chờ đợi nó suốt nhiều tuần.
Tôi xem qua livestream ở nhà, như mọi lần, ngồi sẵn trước màn hình từ trước giờ diễn nửa tiếng, sổ tay đặt cạnh laptop dù không định ghi chép gì đặc biệt tối nay, chỉ định xem như một khán giả bình thường, cố cho mình một buổi tối nhẹ nhõm hơn sau cả tháng căng thẳng.
Buổi diễn bắt đầu đúng giờ, ánh đèn quét sáng sân khấu, tiếng nhạc mở màn vang lên, năm thành viên bước ra trong tiếng hò reo của khán giả. Ba tiết mục đầu trôi qua suôn sẻ, Yến biểu diễn đúng phong độ, không có gì bất thường. Tôi bắt đầu thả lỏng, gõ vài dòng bình luận vui vẻ vào nhóm chat admin phụ, cảm giác lo lắng suốt cả tháng qua tạm thời lắng xuống.
Tới tiết mục thứ tư, đoạn vũ đạo có cường độ cao nhất trong toàn bộ set diễn, tôi thấy Yến hơi chậm hơn nửa nhịp ở một động tác, y hệt điều tôi từng để ý ở buổi trước. Cô cố gắng bắt kịp ngay sau đó, không ai trong đám đông có vẻ nhận ra. Nhưng ngay khi đoạn nhạc chuyển sang phần cao trào cuối cùng, cô đột ngột khựng lại, một tay đưa lên ôm lấy đầu, rồi loạng choạng, ngã quỵ xuống sân khấu.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh sau đó. Bốn thành viên còn lại lập tức dừng lại, vây quanh cô, ánh đèn sân khấu vẫn còn sáng rực dù nhạc đã tắt. Tiếng hét hoảng loạn từ khán đài vang lên, hoà lẫn với tiếng gọi tên Yến từ hàng nghìn người cùng lúc. Đội ngũ hậu trường chạy ra, dựng một tấm màn che tạm quanh khu vực cô đang nằm, và livestream chính thức, sau vài giây lúng túng, chuyển sang một màn hình chờ màu đen với dòng chữ "Xin lỗi vì sự cố kỹ thuật".
Tôi ngồi bất động trước màn hình, tay run bần bật, không phải vì bất ngờ hoàn toàn, mà vì tận mắt chứng kiến điều mình đã lo sợ suốt hơn một tháng qua giờ xảy ra thật, trước mặt hàng chục nghìn người, không còn là suy đoán, không còn là mảnh ghép rời rạc nữa.
Điện thoại tôi rung liên hồi, thông báo đổ về từ mọi phía: nhóm chat admin phụ, hộp thư trang, các kênh tin tức fandom khác. "Nắng ơi có sao không, chị coi tin chưa," Milu_gl nhắn, kèm hàng loạt dấu chấm than hoảng loạn. Tôi không trả lời ngay, mở lại đoạn video cuối cùng trước khi livestream bị cắt, tua lại chậm rãi khoảnh khắc Yến đưa tay lên đầu, đúng lúc cô nói, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh trước khi ngã xuống: "Mình ổn. Mọi người đừng lo."
Tôi nghe lại câu đó ba lần, cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong ngực, không phải vì câu nói có gì đặc biệt, mà vì chính sự bình tĩnh cố gắng giữ tới giây phút cuối cùng đó, ngay trước khi cơ thể không còn chịu đựng nổi nữa, mới là điều khiến tôi đau lòng nhất.
Chưa đầy một giờ sau, kênh chính thức của Hừng Đông Entertainment đăng một thông cáo, gọn gàng, chuyên nghiệp, không một chữ nào thừa.
`` [Thông cáo chính thức, kênh Hừng Đông Entertainment, 22h47] GLOWRY xin thông báo, do lịch trình dày trong thời gian gần đây, bạn Yến đã có dấu hiệu kiệt sức trong buổi tổng duyệt tối nay. Hiện tại bạn ấy đang được chăm sóc y tế và nghỉ ngơi. Công ty sẽ điều chỉnh lịch trình phù hợp để đảm bảo sức khoẻ tốt nhất cho các thành viên. Mong quý khán giả thông cảm và tiếp tục ủng hộ, đồng hành cùng GLOWRY. ``
Tôi đọc thông cáo đó, cảm thấy một sự lạnh người thật sự, không phải vì nội dung sai, mà vì nó đúng, trơn tru, hợp lý tới mức hoàn hảo, đủ để dập tắt gần như mọi nghi ngờ trong lòng phần lớn fandom chỉ trong chưa đầy một giờ đồng hồ. Đây chính là điều đáng sợ nhất tôi từng chứng kiến: một sự thật được thừa nhận một phần, đúng lúc, đúng liều lượng, để không ai còn cảm thấy cần phải hỏi thêm gì nữa.
Bình luận và tin nhắn vẫn đổ về không ngừng, phần lớn là lời cầu nguyện, lời động viên, một vài người bắt đầu đặt câu hỏi vì sao lịch trình lại dày tới mức này, nhưng những câu hỏi đó nhanh chóng bị nhấn chìm giữa một biển những lời chúc sức khoẻ và những dòng cảm ơn công ty đã "minh bạch thông báo kịp thời". Tôi đọc lướt qua hàng trăm bình luận đó, nhận ra chính mình, trong bốn năm rưỡi qua, cũng từng viết những dòng tương tự không biết bao nhiêu lần, tin tưởng tuyệt đối vào đúng loại ngôn từ trấn an mà giờ tôi không còn tin được nữa.
Tôi không đăng bài tổng hợp ngay như thường lệ. Lần đầu tiên trong suốt bốn năm rưỡi quản trang, tôi ngồi trước màn hình trắng trơn cả nửa tiếng đồng hồ, không biết nên viết gì, khi những gì tôi biết và những gì tôi được phép nói ra cách nhau một khoảng lớn hơn bao giờ hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →