🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuốn sổ tay bìa xanh lá giờ đã dày hơn gấp đôi so với hồi đầu tháng Giêng, những trang cuối chi chít chữ, gạch chân, mũi tên nối các sự kiện lại với nhau theo một trình tự tôi tự sắp xếp qua nhiều đêm liền.

Chủ nhật, tôi dành cả buổi chiều ngồi trong phòng trọ, trải toàn bộ những trang ghi chú ra trên sàn, cố nhìn lại tất cả một lượt, như thể đang nhìn một tấm bản đồ thay vì những dòng chữ rời rạc. Tôi vẽ một đường thời gian trên một tờ giấy lớn, đánh dấu từng mốc: tháng Ba năm ngoái, sự cố ngất trong phòng tập; các lần lặp lại câu "giãn cường độ"; tháng Hai năm nay, tấm ảnh bàn tay run; tin nhắn ẩn danh đầu tiên; trang hợp đồng; và giờ, một khoảnh khắc mơ hồ trên sân khấu tối thứ Bảy.

Nhìn tổng thể như vậy, một cảm giác lạ lùng ập tới: tôi không còn thấy đây là một chuỗi những nghi ngờ rời rạc nữa, mà là một mô hình lặp lại có quy luật, một chu kỳ cứ tái diễn: áp lực tăng, dấu hiệu kiệt sức xuất hiện, công ty che giấu bằng ngôn từ trấn an, rồi áp lực lại tiếp tục tăng thêm mà không hề giảm xuống như đã hứa.

Tôi chụp lại toàn bộ tấm bản đồ thời gian đó, lưu vào file "Hồ sơ đối chiếu", thêm một dòng ghi chú: "Đây không phải một sự cố đơn lẻ. Đây là một mô hình lặp lại, và nếu đúng vậy, nó sẽ tiếp tục lặp lại cho tới khi có ai đó, hoặc điều gì đó, phá vỡ chu kỳ này."

Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, nhận ra mình vừa viết ra điều gần giống một lời tuyên bố, khác hẳn những dòng ghi chép quan sát khách quan tôi vẫn quen viết suốt cả tháng qua. Tôi tự hỏi liệu mình có đang để cảm xúc lấn át sự khách quan cần thiết hay không, nhưng khi nhìn lại tấm bản đồ thời gian trải trên sàn, tôi không tìm thấy một cách giải thích nào khác hợp lý hơn.

Buổi tối, tôi gọi video cho mẹ như thường lệ, nhưng lần này tôi lơ đãng hơn hẳn, để mẹ phải hỏi lại hai lần một câu chuyện đơn giản về việc My đã nộp nguyện vọng khối D chưa. "Con sao vậy, có chuyện gì hả," mẹ hỏi, giọng lo lắng thật sự.

"Dạ con không sao mẹ, chỉ hơi mệt vì công việc dạo này thôi," tôi trả lời, một câu nói dối tôi đã lặp lại quá nhiều lần trong những tuần gần đây tới mức tự thấy ngại với chính mình.

Sau cuộc gọi, tôi dọn lại đống giấy tờ trên sàn, xếp chúng vào một chiếc hộp nhỏ, cất dưới gầm giường, cẩn thận như đang cất giữ một thứ gì đó quý giá và nguy hiểm cùng lúc.

Tôi mở lại điện thoại, xem qua trang một lượt cuối trước khi ngủ, thấy Kem vừa nhắn riêng một câu hỏi thăm: "Chị Nắng, dạo này chị bận gì mà ít online hơn hẳn vậy, mọi người vẫn ổn chứ ạ?" Tôi đọc tin nhắn đó, nhận ra mình đã vô tình để lộ một phần thay đổi trong nhịp sống hằng ngày ngay cả với những người thân cận nhất trong nhóm quản trang, dù chưa nói ra một lời nào về nguyên nhân thật. "Chị ổn mà, chỉ đang có vài việc riêng bận rộn thôi, em đừng lo," tôi trả lời, một câu nói nửa thật nửa dối khác, thêm vào danh sách ngày càng dài những câu tương tự tôi vẫn dùng suốt mấy tuần qua.

Tôi ngồi lại một lúc trước khi ngủ, tự hỏi bao lâu nữa mình sẽ có thể tiếp tục sống hai cuộc sống song song này, một cuộc sống bình thường với những lời nói dối nhỏ về việc "chỉ hơi mệt thôi", và một cuộc sống khác, ngày càng nặng nề hơn, đang dần chiếm hết mọi khoảng lặng trong đầu tôi. Tôi không biết câu trả lời, chỉ biết chắc một điều: khoảng cách giữa hai cuộc sống đó đang thu hẹp lại nhanh hơn tôi tưởng, và sớm muộn gì, chúng cũng sẽ phải va chạm với nhau theo một cách nào đó.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →