Buổi tổng duyệt trước công chúng đầu tiên diễn ra vào tối thứ Bảy, một sự kiện nhỏ hơn hẳn đêm fanmeeting nhưng vẫn đủ lớn để thu hút hàng nghìn khán giả tới xem trực tiếp, và hàng trăm nghìn người khác theo dõi qua livestream.
Tôi ngồi trước màn hình laptop ở nhà, không tới trực tiếp lần này vì lịch trình công việc dày ở Kim Long, chỉ có thể theo dõi qua livestream chính thức như phần lớn fandom còn lại. Vũ Minh Thư, thành viên trẻ nhất nhóm, biệt danh Mint, dẫn một đoạn livestream riêng ngắn trước buổi diễn chính, trả lời vài câu hỏi từ khán giả trực tuyến.
"Có bạn hỏi mọi người chuẩn bị cho lịch trình dày sắp tới thế nào," Mint đọc câu hỏi, cười tươi, "dạ tụi em cố gắng hết sức luôn ạ, dù đúng là hơi mệt thiệt. Chị Yến dạo này hay xin nghỉ sớm ha," cô quay sang trêu đùa một cách hồn nhiên, rồi cười xoà, chuyển sang câu hỏi tiếp theo.
Tôi ngồi thẳng dậy, tua lại đoạn đó ngay lập tức, nghe lại câu nói lần thứ hai, thứ ba. Đó chỉ là một câu đùa vô tình, không có ác ý, đúng kiểu trêu chọc thân thiết giữa các thành viên trong nhóm mà khán giả vẫn thường thấy. Nhưng với tôi, câu đó, dù nói ra một cách hồn nhiên nhất, lại xác nhận thêm một mảnh nhỏ khác: ngay cả các thành viên khác trong nhóm cũng nhận thấy Yến đang xin nghỉ thường xuyên hơn bình thường.
Tôi ghi lại chi tiết đó vào sổ tay, thêm một dòng chú thích: "Nguồn: chính lời của thành viên trong nhóm, vô tình để lộ, không phải suy diễn từ bên ngoài." Tôi bắt đầu nhận ra một điều: càng gần tới đợt comeback chính thức, càng có nhiều mảnh nhỏ tự lộ ra hơn, như thể áp lực đang dồn nén tới mức không còn kiểm soát nổi hoàn toàn mọi kênh thông tin nữa, dù công ty vẫn cố gắng hết sức.
Buổi tổng duyệt chính diễn ra suôn sẻ, cả năm thành viên biểu diễn trọn vẹn, không có sự cố nào đáng chú ý. Yến, trên sân khấu, vẫn thể hiện đúng phong độ quen thuộc, không ai trong đám đông hàng nghìn khán giả có vẻ nhận ra bất kỳ điều gì bất thường. Tôi xem hết buổi diễn, thở phào một chút, tự nhủ có lẽ mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát, ít nhất là cho tới lúc này.
Sau buổi diễn, tôi mở nhóm chat admin phụ để chuẩn bị bài tổng hợp như thường lệ. Không khí trong nhóm vui vẻ, mọi người bàn tán về những khoảnh khắc đẹp trong buổi diễn, về trang phục mới, về phần biểu diễn xuất sắc của cả nhóm. Không ai nhắc gì tới câu đùa của Mint, có lẽ vì với họ, đó chỉ là một câu nói thoáng qua không đáng để tâm.
Tôi viết bài tổng hợp, cố giữ giọng vui vẻ đúng không khí chung, nhưng trong đầu vẫn không ngừng nghĩ tới câu nói của Mint, tới hình ảnh Yến trên sân khấu tối nay, đẹp, chuyên nghiệp, không một dấu hiệu nào lộ ra trước ống kính.
Tôi đăng bài, đóng laptop, nhưng thay vì đi ngủ ngay, tôi ngồi lại xem thêm vài bản ghi khác của buổi diễn tối nay do các fan quay từ nhiều góc khác nhau trong khán đài, thứ vẫn luôn xuất hiện nhanh chóng trên mạng chỉ vài phút sau khi sự kiện kết thúc. Từ một góc quay xa, không phải góc máy chính thức, tôi thấy một khoảnh khắc rất ngắn, ngay sau khi ánh đèn sân khấu tắt để chuyển cảnh: Yến đứng lại một giây lâu hơn bốn người còn lại trước khi rời khỏi sân khấu, một tay khẽ đặt lên thái dương, như đang cố lấy lại thăng bằng.
Tôi tua lại đoạn đó ba lần, phóng to hết cỡ, không chắc chắn hoàn toàn vì hình ảnh khá xa và mờ, nhưng đủ để khiến tôi ghi thêm một dòng vào sổ tay, cạnh câu nói của Mint: "Có thể chỉ là mệt bình thường sau một buổi diễn dài. Nhưng cộng dồn với mọi thứ khác, mình không còn dám coi bất cứ chi tiết nào là chuyện nhỏ nữa." Tôi tự hỏi liệu sự bình yên bề ngoài của tối nay sẽ kéo dài được bao lâu, trước khi một điều gì đó, không thể che giấu được thêm nữa, buộc phải lộ ra trước tất cả mọi người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →