Vé fanmeeting mừng năm năm debut GLOWRY nằm trong ví tôi từ ba tháng trước, một tấm thẻ nhựa nhỏ in số thứ tự bằng tay, hạng VIP, thứ tôi luôn nhận được mỗi năm từ công ty gửi qua email chung nhưng chưa bao giờ dùng tới.
Năm nay, lần đầu tiên sau bốn năm rưỡi, tôi quyết định đi.
Tôi xin nghỉ nửa ngày ở Kim Long, nói dối anh Long là có việc gia đình, một lời nói dối hiếm hoi tôi tự cho phép mình vì biết đây là cơ hội duy nhất trong năm để nhìn thấy Yến ngoài đời, không qua màn hình, không qua ống kính đã được chọn lọc và dàn dựng.
Nhà thi đấu chật kín người, ánh đèn màu quét khắp khán đài, tiếng nhạc GLOWRY vang lên từ loa lớn khiến cả không gian rung lên theo nhịp. Tôi đứng giữa đám đông, cầm một chiếc lightstick màu cam đặc trưng của fandom, cảm giác lẫn vào biển người xa lạ nhưng cùng chung một tình yêu, một cảm giác tôi chưa từng cho phép mình trải nghiệm trọn vẹn suốt nhiều năm quản trang từ xa.
Khi năm thành viên bước ra sân khấu, tiếng hò reo bùng lên như sóng, và tôi, đứng lẫn trong đám đông đó, cũng hò reo theo, nước mắt bất ngờ dâng lên mà tôi không kịp ngăn lại. Đó là niềm vui thật, không giả tạo, không diễn xuất, đúng loại cảm xúc khiến tôi yêu công việc quản trang này suốt bốn năm rưỡi qua.
Yến đứng ở vị trí quen thuộc, cười, vẫy tay, nhảy theo đúng vũ đạo tôi đã xem qua màn hình hàng trăm lần. Nhìn từ xa, giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ, cô không có gì khác biệt so với hình ảnh tôi vẫn thấy mỗi ngày trên các video công khai: tươi cười, tràn đầy năng lượng, đúng như những gì công ty muốn khán giả nhìn thấy.
Nhưng tôi, với tất cả những gì mình đã biết suốt hơn một tháng qua, nhìn cô với một đôi mắt khác hẳn đám đông xung quanh mình. Tôi để ý cách cô hơi chậm hơn nửa nhịp ở một đoạn vũ đạo khó, cách cô uống nước nhiều hơn bình thường giữa các tiết mục, cách nụ cười của cô, dù vẫn rạng rỡ, có một khoảnh khắc rất ngắn chùng xuống khi ánh đèn chuyển sang một thành viên khác.
Có lẽ không ai khác trong nhà thi đấu đông đúc này nhận ra những chi tiết đó ngoài tôi, và cảm giác đó, đứng giữa hàng nghìn người đang hạnh phúc thật lòng trong khi mình mang một gánh nặng riêng không ai chia sẻ được, khiến tôi vừa thấy gần gũi với đám đông này hơn bao giờ hết, vừa thấy cô đơn hơn bao giờ hết, cùng một lúc.
Buổi fanmeeting kết thúc bằng một đoạn video cảm ơn ngắn từ cả nhóm, mỗi người nói vài câu về hành trình năm năm qua. Khi tới lượt Yến, cô nói: "Cảm ơn mọi người đã luôn ở bên cạnh chúng em suốt năm năm qua, dù có những lúc khó khăn, tụi em vẫn cố gắng hết mình vì mọi người." Câu nói đó, với đám đông xung quanh tôi, chỉ là một lời cảm ơn thường tình. Với tôi, nó nghe như một lời thú nhận được giấu kỹ giữa những từ ngữ quen thuộc.
Trước khi rời nhà thi đấu, tôi nán lại một lúc ở khu vực bán merchandise, nhìn những người hâm mộ khác xếp hàng mua áo, mua ảnh, mua những chiếc lightstick phiên bản kỷ niệm năm năm. Một bà mẹ trẻ dẫn con gái nhỏ, chắc chỉ mới học lớp hai, tới quầy hàng, mua cho con một tấm poster có hình cả năm thành viên. "Con thích chị nào nhất," bà mẹ hỏi, và đứa bé chỉ ngay vào hình Yến, reo lên "chị Yin đẹp nhất, nhảy đẹp nhất luôn". Tôi đứng gần đó, nghe được đoạn hội thoại ngắn ngủi đó, và cảm thấy một cơn nghẹn ở cổ họng mà tôi không kịp lý giải rõ ràng.
Tôi rời nhà thi đấu cùng dòng người đông đúc, không nói chuyện với ai, không gặp bất kỳ admin phụ nào dù biết chắc vài người trong số họ cũng có mặt đâu đó trong đám đông này. Trên đường về, tôi ngồi trên xe buýt, nhìn ánh đèn thành phố lướt qua cửa kính, nghĩ về hai giờ đồng hồ vừa qua: một niềm vui thật lòng, và một nỗi lo thật lòng, tồn tại song song trong cùng một trái tim, không cái nào lấn át được cái nào.
Tôi nghĩ tới đứa bé mua tấm poster, tới câu "chị Yin đẹp nhất, nhảy đẹp nhất luôn" hồn nhiên của nó, và tự hỏi mười năm nữa, khi đứa bé đó lớn lên, có thể nhớ lại nhóm nhạc này với một câu chuyện gì. Tôi mong, hơn bất cứ điều gì lúc này, rằng đó sẽ là một câu chuyện đẹp thật sự, không phải một câu chuyện đẹp được dựng lên để che giấu một điều gì đó không đẹp chút nào đằng sau nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →