🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Chị, em nghĩ em không nên nói thêm gì nữa," người ẩn danh nhắn vào một tối thứ Sáu, câu chữ ngắn hơn hẳn mọi lần trước, như thể được gõ ra trong lúc vội vã hoặc hoảng loạn.

Tôi đọc dòng đó, tim chùng xuống một nhịp, không phải vì ngạc nhiên, mà vì tôi đã lo sợ điều này có thể xảy ra từ lâu, kể từ lần đầu người kia nhắc tới thoả thuận thôi việc và điều khoản bảo mật.

"Có chuyện gì khiến em lo lắng vậy? Em kể chị nghe được không?" tôi hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể, dù trong lòng cũng đang hoảng loạn không kém.

"Em vừa nhận được email từ bộ phận pháp chế cũ của công ty, nhắc lại điều khoản bảo mật trong thoả thuận thôi việc, nói rằng họ 'đang rà soát định kỳ việc tuân thủ của các cựu nhân viên'. Em không biết họ có nghi ngờ gì không, hay chỉ là email tự động gửi hàng loạt, nhưng em sợ lắm chị ạ," người kia viết, và tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy trong từng câu chữ dù chỉ đọc qua màn hình.

"Chị hiểu cảm giác của em. Đây là quyết định của em, chị hoàn toàn tôn trọng nếu em muốn dừng lại, không ép em phải tiếp tục gì cả," tôi gõ, dù mỗi chữ đều nặng nề như đang kéo lùi lại chính hy vọng của mình.

"Em xin lỗi vì đã làm chị mất công theo dõi bao lâu nay mà giờ lại bỏ ngang," người kia viết thêm, giọng điệu áy náy rõ rệt.

"Em đừng xin lỗi. Em đã can đảm hơn rất nhiều người rồi, chỉ riêng việc em dám nói ra những gì đã nói cũng đủ để chị biết ơn. Chị sẽ không dùng bất cứ điều gì em từng chia sẻ theo cách có thể gây hại cho em, chị hứa," tôi viết, và tôi thật lòng có ý định giữ đúng lời hứa đó, dù không biết nó sẽ khiến hành trình còn lại của mình khó khăn thêm tới mức nào.

Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó, người kia không online lại trong đêm đó nữa. Tôi ngồi một mình trước màn hình, nhìn lại toàn bộ những gì đã ghi chép được suốt hơn một tháng qua, tự hỏi liệu mình có đủ để làm gì đó tiếp theo hay không, khi nguồn thông tin trực tiếp nhất vừa quyết định rút lui.

Tôi mở lại sổ tay, viết chậm rãi: "27/2/2026. Nguồn tin chính đã quyết định dừng liên lạc vì lo sợ rủi ro pháp lý. Mình có: một trang hợp đồng, một video công khai cho thấy dấu hiệu bất ổn ngày 3/3, câu 'giãn cường độ' lặp lại bốn lần không thực hiện, vài quan sát từ Gia Bảo. Không đủ để làm gì lớn, nhưng đủ để không thể quay lại giả vờ như chưa biết gì."

Tôi gấp sổ lại, tắt đèn bàn, ngồi thêm một lúc trong bóng tối, nghĩ về việc một hành trình bắt đầu với hy vọng có thêm nhiều thông tin hơn giờ lại kết thúc bằng việc phải học cách chấp nhận những gì mình đang có, không nhiều hơn, và tìm cách đi tiếp với đúng chừng đó, không hơn không kém.

Tôi nhắn cho Gia Bảo, không kể chi tiết, chỉ nói mình đang có một buổi tối không vui. "Chị ổn không, cần em làm gì không," anh hỏi ngay, không cần biết rõ nguyên nhân vẫn sẵn sàng lo lắng. "Chị ổn, chỉ hơi mệt thôi, cảm ơn em đã hỏi," tôi trả lời, một câu nói dối quen thuộc khác, dù lần này tôi cảm thấy áy náy hơn hẳn mọi lần trước vì đã hứa với chính mình sẽ bớt giấu anh.

Tôi mở lại toàn bộ cuộc trò chuyện với người ẩn danh từ đầu tới giờ, đọc lại từ tin nhắn đầu tiên, cố tìm xem có manh mối nào về danh tính thật của họ mà tôi có thể đã bỏ sót, không phải để ép họ quay lại, chỉ để hiểu rõ hơn mình đang nợ ai một lời cảm ơn thật sự, một ngày nào đó, nếu có cơ hội. Cách hành văn cẩn trọng, cách dùng từ "phía công ty" thay vì gọi thẳng tên, cách luôn xưng "em" lễ phép dù chưa từng biết tuổi tác thật của tôi, tất cả gợi cho tôi hình dung về một người có học thức, từng làm việc trong môi trường chuyên nghiệp, quen với việc cân nhắc từng lời nói trước khi buông ra.

Tôi cũng nghĩ tới việc chính mình, giờ đứng ở vị trí tương tự người kia từng đứng: biết một phần sự thật, sợ hãi hậu quả nếu lên tiếng, và phải tự quyết định xem sự sợ hãi đó có đủ chính đáng để biện minh cho việc tiếp tục im lặng hay không. Tôi chưa có câu trả lời cho chính mình, nhưng tôi hiểu, lần đầu tiên thật rõ ràng, rằng đây không còn là câu hỏi lý thuyết nữa, mà là câu hỏi tôi sẽ sớm phải tự trả lời bằng chính hành động của mình, không ai khác có thể trả lời thay.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →