Tôi dành trọn buổi tối Chủ nhật để đối chiếu lại toàn bộ dữ liệu công khai mình có với những gì người ẩn danh vừa kể, cố tìm xem có điểm nào không khớp, có điểm nào chứng tỏ câu chuyện này có thể là bịa đặt.
Tôi lật lại lịch trình công khai của GLOWRY quanh mốc đầu tháng Ba, tìm thấy một buổi tập luyện được lên lịch công khai vào ngày mùng bốn, ngay trước khi thông báo nghỉ phép ba ngày được đăng. Tôi tìm thêm những video hậu trường ngắn công ty từng đăng quanh thời gian đó, chú ý kỹ tới từng khung hình có Yến xuất hiện.
Có một đoạn video mười giây, đăng ngày mùng ba tháng Ba, quay cảnh cả nhóm tập luyện trong phòng gương, Yến xuất hiện ở góc phải khung hình, và nếu nhìn thật kỹ, có một khoảnh khắc rất ngắn cô loạng choạng, phải vịn vào tường trước khi lấy lại thăng bằng. Đoạn video đó, khi đăng, không ai để ý tới chi tiết đó, vì nó chỉ kéo dài chưa đầy một giây, dễ dàng bị bỏ qua giữa một đoạn video đầy chuyển động.
Tôi tua đi tua lại đoạn đó nhiều lần, càng nhìn càng chắc chắn mình không nhầm. Ngày mùng ba, một ngày trước khi có buổi tập được ghi nhận công khai lần cuối, và một ngày trước khi thông báo nghỉ phép được đăng vào mùng năm. Trình tự thời gian đó khớp gần như hoàn hảo với những gì người ẩn danh vừa kể: một sự cố xảy ra trong lúc tập luyện, dẫn tới việc phải nghỉ, và công ty chọn gọi đó là "cảm cúm" thay vì nói rõ sự thật.
Tôi ghi vào file "Hồ sơ đối chiếu": "Tìm được video công khai cho thấy dấu hiệu bất ổn ngày 3/3, một ngày trước mốc nghỉ phép được công bố. Trùng khớp với lời kể của nguồn tin. Đây là bằng chứng đầu tiên tôi tự tìm ra được, độc lập với những gì được kể lại, xác nhận một phần câu chuyện."
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề cùng lúc: nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có một mảnh bằng chứng độc lập, không chỉ dựa vào lời kể của một người giấu tên; nặng nề vì điều đó đồng nghĩa với việc mọi thứ tôi lo sợ suốt gần một tháng qua giờ không còn là suy diễn quá đà nữa.
Tôi gửi lại cho người ẩn danh đoạn mô tả về video đó, không kèm đường dẫn cụ thể vì sợ lộ thông tin nếu tin nhắn bị ai đó khác đọc được. "Chị vừa tìm ra một đoạn video công khai có vẻ khớp với những gì em kể, ngày mùng ba tháng Ba. Em có thể xác nhận giúp chị không?"
"Đúng rồi chị, đúng ngày đó," người kia trả lời gần như ngay lập tức, "em nhớ rõ vì hôm đó em phải gọi xe cấp cứu, tay run tới mức bấm sai số hai lần liền."
Tôi đọc câu trả lời đó, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì lần đầu tiên hình dung ra được cụ thể, sống động, khoảnh khắc thật sự đã xảy ra đằng sau những dòng chữ khô khan tôi vẫn đọc trên màn hình bấy lâu nay: một người trẻ ngất xỉu trong phòng tập, một người khác hoảng loạn gọi cấp cứu, và sau đó, tất cả những gì công chúng được biết chỉ là hai chữ "cảm cúm" gọn gàng, sạch sẽ, không để lộ một chút gì của sự thật đằng sau nó.
"Sau khi xe cấp cứu tới, mọi chuyện diễn ra thế nào?" tôi hỏi, cẩn thận từng chữ, không muốn ép người kia phải nhớ lại quá chi tiết một khoảnh khắc rõ ràng vẫn còn ám ảnh họ.
"Có người của công ty tới rất nhanh, nhanh hơn cả em tưởng, như thể đã có sẵn quy trình cho việc này rồi vậy. Họ đưa bạn ấy đi bằng xe riêng của công ty, không phải xe cấp cứu em gọi, và dặn em đừng nói gì với ai, kể cả với các thành viên khác trong nhóm, để tránh 'gây hoang mang không cần thiết'," người kia kể, giọng qua chữ viết nghe rời rạc hơn mọi lần trước, như đang cố kể lại thật nhanh trước khi mất can đảm.
Tôi ghi lại từng chi tiết đó vào sổ, tay run nhẹ, không phải vì bất ngờ, mà vì mỗi chi tiết mới đều khiến bức tranh tổng thể trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn một chút: đây không phải một công ty vô tình sơ suất trong một lần khủng hoảng bất ngờ, mà là một công ty đã có sẵn quy trình xử lý, đủ trơn tru để không một ai bên ngoài, kể cả những người thân cận nhất trong nội bộ, có thể kịp phản ứng khác đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →