Người ẩn danh, người tôi vẫn chưa biết tên, bắt đầu kể nhiều hơn vào cuối tuần đó, từng đoạn một, cách nhau vài giờ, như thể đang tự cho mình thời gian để lấy lại can đảm giữa mỗi lần gõ chữ.
"Em làm trợ lý riêng gần ba năm, từ lúc bạn ấy mới hai mươi tuổi cho tới giờ," người kia viết. "Ba năm đó, em thấy đủ thứ mà không ai bên ngoài nhìn thấy được. Lịch tập từ sáu giờ sáng tới mười một giờ đêm những ngày cao điểm, ăn uống theo thực đơn công ty quy định chặt tới mức khắt khe, và không có ngày nghỉ thật sự nào trong suốt cả năm, kể cả ngày lễ."
Tôi đọc từng câu, gõ ghi chú song song, cố giữ mình bình tĩnh dù mỗi dòng chữ đều khiến ngực tôi thắt lại một chút.
"Có những lần em thấy bạn ấy ngủ gục ngay trong xe di chuyển giữa hai lịch trình, chỉ được nghỉ đúng hai mươi phút. Công ty gọi đó là 'thời gian nghỉ ngơi hợp lý giữa các hoạt động'. Em từng góp ý với cấp trên, nói rằng lịch như vậy quá sức với một người, nhưng câu trả lời em nhận được luôn là 'ai cũng phải cố gắng như vậy mới thành công được, bạn ấy còn trẻ, còn sức'."
"Vậy chuyện nghỉ phép hồi tháng Ba, em có biết rõ không?" tôi hỏi, cố lái cuộc trò chuyện về đúng điều mình cần xác minh nhất.
"Em biết một phần. Có một lần bạn ấy ngất ngay sau buổi tập, phải đưa đi khám gấp. Bác sĩ nói cần nghỉ ngơi ít nhất một tuần, kèm theo bồi bổ dinh dưỡng đầy đủ. Nhưng công ty chỉ cho nghỉ ba ngày, đúng bằng thời gian ghi trong thông báo 'cảm cúm' mà chị từng đăng trên trang. Sau ba ngày, bạn ấy lại quay lại lịch trình bình thường, như chưa có chuyện gì xảy ra."
Tôi ngồi lặng người trước màn hình, tay run rõ rệt khi gõ tiếp câu hỏi: "Vậy còn bây giờ, bạn ấy có ổn hơn không?"
"Em không còn làm ở đó nữa nên không biết chắc, nhưng theo những gì em nghe được từ vài người quen cũ còn ở lại, tình trạng không khá hơn, có khi còn tệ hơn vì lịch trình đợt này dày hơn hẳn mọi lần trước," người kia trả lời, và tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi thật sự lần đầu tiên dâng lên, không còn là sự tò mò hay nghi ngờ mơ hồ nữa, mà là một nỗi lo lắng cụ thể cho một con người cụ thể.
"Vì sao em quyết định kể cho chị nghe tất cả những điều này?" tôi hỏi, muốn hiểu rõ hơn động cơ của người đang tin tưởng mình.
"Vì em bất lực khi còn ở trong đó, không dám lên tiếng vì sợ mất việc, sợ ảnh hưởng tới gia đình. Giờ em không còn gì để mất nhiều như trước, nhưng em vẫn sợ, sợ bị kiện vì vi phạm thoả thuận thôi việc, sợ ảnh hưởng công việc mới. Em không đủ can đảm tự mình lên tiếng, nhưng em nghĩ nếu ai đó như chị, người có uy tín, cẩn thận, biết cách xử lý thông tin đúng đắn, thì có thể sẽ làm được điều gì đó mà em không làm được."
Tôi đọc câu đó, cảm nhận được sức nặng của một trách nhiệm mới vừa được đặt lên vai mình, một trách nhiệm tôi chưa bao giờ xin, nhưng cũng không thể chối bỏ được nữa, không phải sau khi đã đọc tới đây.
"Chị cảm ơn em vì đã tin tưởng và can đảm kể ra tất cả những điều này," tôi gõ, "chị sẽ suy nghĩ thật kỹ về những gì nên làm tiếp theo. Chị hứa sẽ không làm gì vội vàng, và sẽ luôn hỏi ý kiến em trước khi quyết định bất cứ điều gì liên quan tới những thông tin em chia sẻ."
"Em tin chị," người kia trả lời, chỉ ba chữ ngắn gọn, nhưng đủ nặng để tôi cảm thấy mình không còn đường lùi nào nữa trong hành trình này.
Tôi ngồi im rất lâu sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, không mở lại sổ tay ngay, chỉ nhìn màn hình laptop tối đen, nghe tiếng quạt trần quay đều trong căn phòng vắng lặng. Tôi nghĩ tới hình ảnh một cô gái ngủ gục trong xe giữa hai lịch trình, chỉ được nghỉ đúng hai mươi phút, và nghĩ tới chính mình, những buổi tối tôi vẫn ngồi gõ chữ tới khuya cho một cộng đồng sáu trăm mười nghìn người, tự nguyện, không ai ép buộc, nhưng đôi khi cũng kiệt sức tới mức không còn nhớ nổi hôm đó mình đã ăn gì.
Sự khác biệt, tôi tự nhắc mình, rất lớn: tôi có thể dừng lại bất cứ lúc nào mình muốn, đóng laptop lại, không đăng bài nữa, không ai bắt tôi phải tiếp tục. Yến, nếu những gì tôi vừa nghe là thật, không có lựa chọn đó, không phải vì cô không muốn dừng, mà vì cả một cơ chế tài chính, một khoản nợ không rõ giới hạn thời gian, đang giữ cô lại đúng vị trí đó, bất kể cơ thể cô có chịu đựng nổi hay không.
Tôi mở lại sổ tay, viết chậm rãi từng chữ, tay vẫn còn hơi run: "24/2/2026. Nghe kể chi tiết về đợt ngất tháng 3, phải nghỉ theo lời bác sĩ ít nhất một tuần nhưng công ty chỉ cho ba ngày. Lịch trình hiện tại còn dày hơn. Đây không còn là nghi ngờ nữa. Câu hỏi bây giờ không phải là 'có chuyện gì đang xảy ra' mà là 'mình sẽ làm gì với điều đó'."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →