🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gia Bảo hỏi thẳng vào một tối thứ Năm, không còn vòng vo như những lần trước, khi tôi lại nhờ anh để ý thêm một chi tiết khác mà không giải thích rõ vì sao.

"Chị Nắng, em hỏi thật nha, chị đang giấu em điều gì đúng không?" anh nhắn, không có icon cười đi kèm như mọi lần, chỉ có đúng một câu hỏi trần trụi.

Tôi nhìn màn hình, tim đập nhanh hơn bình thường, không phải vì bị bắt quả tang làm gì sai, mà vì tôi biết câu trả lời trung thực nhất mình có thể đưa ra vẫn sẽ không đủ để xoa dịu cảm giác bị bỏ lại phía sau mà anh đang có.

"Chị có giấu em vài chuyện, đúng," tôi gõ, chậm rãi, cân nhắc từng chữ, "nhưng không phải vì chị không tin em. Chị chỉ đang cố bảo vệ em khỏi những rủi ro chị chưa lường hết được nếu em biết quá nhiều mà chuyện chưa rõ ràng."

"Rủi ro gì vậy chị? Em không hiểu. Em giúp chị bao lâu nay, không phải vì tò mò, mà vì em tin chị. Nhưng nếu chị không tin em đủ để nói rõ, thì em cũng khó mà giúp đúng cách được," Gia Bảo trả lời, giọng điệu qua chữ viết pha lẫn thất vọng và tổn thương mà tôi chưa từng thấy ở anh trước đây.

Tôi đọc câu đó nhiều lần, cảm thấy một áp lực nặng nề chưa từng có: giữa việc giữ lời hứa bảo mật với người ẩn danh và Trang, và việc giữ mối quan hệ tin tưởng với người đang đứng cạnh mình gần nhất trong suốt hành trình này. Hai điều đó, lần đầu tiên, va chạm trực diện với nhau, không còn cách nào để cả hai cùng tồn tại êm đẹp.

"Em nói đúng," tôi gõ, sau một khoảng lặng dài, "chị xin lỗi vì đã để em cảm thấy như vậy. Chị hứa, khi mọi chuyện đủ rõ ràng, chị sẽ nói cho em biết hết, không giấu diếm gì nữa. Nhưng lúc này, chị thật sự cần giữ kín vì có người khác đã tin tưởng chị, chị không thể phá vỡ lời hứa đó, kể cả với em."

Có một khoảng lặng dài trước khi Gia Bảo trả lời, đủ lâu để tôi lo sợ mình vừa làm hỏng một điều gì đó quý giá.

"Được rồi chị, em hiểu. Em không ép chị nữa. Chỉ mong chị nhớ là, khi nào cần người nghe, em vẫn ở đây," anh viết, ngắn gọn, nhưng đủ để tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, dù sự căng thẳng vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Tôi tắt máy, ngồi một mình trong căn phòng trọ, nghĩ về việc mình vừa chọn giữ một lời hứa với hai người xa lạ hơn là một sự thật với người mình bắt đầu tin tưởng và quý mến nhất trong cộng đồng quản trang suốt bốn năm rưỡi qua. Tôi không chắc mình chọn đúng, nhưng tôi cũng không thấy có lựa chọn nào khác tốt hơn trong hoàn cảnh này.

Tôi mở lại sổ tay, viết một dòng mới, không phải về Yến, mà về chính cảm giác của mình lúc này: "Giữ bí mật để bảo vệ người khác, nhưng vô tình làm tổn thương người đang đứng gần mình nhất. Đây có phải cái giá đầu tiên mình phải trả không? Nếu vậy, những cái giá sau này sẽ còn lớn tới đâu?"

Tôi gấp sổ lại, không có câu trả lời, chỉ có một cảm giác nặng nề mới, khác hẳn sự hồi hộp hay lo lắng tôi từng có trước đây khi đọc từng mảnh bằng chứng nhỏ. Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng rằng việc tìm ra sự thật không phải là điều duy nhất khó khăn trong hành trình này, mà việc giữ được những mối quan hệ quan trọng trong lúc tìm kiếm nó cũng khó khăn không kém.

Đêm đó tôi ngủ không ngon, cứ chốc chốc lại mở điện thoại kiểm tra xem Gia Bảo có nhắn gì thêm không, dù biết chắc anh đã tắt máy đi ngủ từ lâu. Tôi nhớ lại từng câu đùa anh vẫn hay nhắn, từng lần anh gọi khách "anh Hai, chị Hai" dù không quen biết, từng lần anh giúp tôi mà không đòi hỏi gì, và tự hỏi liệu sự tin tưởng đó có còn nguyên vẹn sau tối nay hay không, hay tôi vừa làm rạn một điều gì đó cần rất nhiều thời gian mới có thể hàn gắn lại được.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ, mắt còn nặng vì thiếu ngủ, kiểm tra điện thoại ngay khi vừa mở mắt. Có một tin nhắn mới từ Gia Bảo, gửi lúc năm giờ sáng, chắc trước khi anh vào ca làm: "Chị Nắng, hôm qua em nói hơi nặng lời, em xin lỗi. Em vẫn tin chị, chỉ là em lo cho chị thôi. Chị giữ sức khoẻ nha." Tôi đọc tin nhắn đó ba lần liền, cảm giác nhẹ nhõm dâng lên cùng với một nỗi áy náy còn lớn hơn trước, vì người đáng lẽ phải xin lỗi là tôi, chứ không phải anh.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →