"Em rảnh không, chị có việc nhờ," tôi nhắn cho Gia Bảo vào một buổi chiều thứ Hai, ngồi trong giờ nghỉ giải lao ngắn ở Kim Long, tranh thủ vài phút trước khi quay lại bàn làm việc.
"Dạ rảnh chị, việc gì vậy, khó không," Gia Bảo trả lời gần như ngay lập tức, đúng phản xạ của một người luôn sẵn sàng giúp đỡ mà không cần hỏi quá nhiều lý do.
"Chị muốn nhờ em để ý thêm bên quán, không cần làm gì đặc biệt, chỉ cần nếu thấy ai từ Hừng Đông có biểu hiện lạ, nói chuyện gì căng thẳng, hay có ai lạ mặt ghé quán hỏi han về công ty, thì báo chị biết," tôi viết, cố giữ yêu cầu nghe càng bình thường càng tốt.
"Ok chị, mà chị đang điều tra vụ gì vậy, nói em nghe chút được không, em cũng tò mò dữ lắm rồi," Gia Bảo hỏi, lần này có vẻ nghiêm túc hơn mọi lần đùa giỡn trước đó.
Tôi nhìn màn hình một lúc lâu, cân nhắc. Tôi đã giấu Gia Bảo suốt gần một tháng, từ ngày nhận tấm ảnh bàn tay run đầu tiên, luôn tìm cách hỏi thông tin mà không giải thích lý do thật. Anh chưa bao giờ ép tôi phải nói, luôn tin tưởng và giúp đỡ vô điều kiện, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy việc tiếp tục giấu kín như vậy không công bằng với anh chút nào.
"Chị nghĩ có thể có chuyện không tốt xảy ra với một bạn trong nhóm, liên quan tới sức khoẻ và cách công ty đối xử. Chị chưa chắc chắn hoàn toàn, đang cố tìm hiểu kỹ trước khi làm gì, vì nếu chị sai thì hậu quả sẽ lớn lắm," tôi viết, chọn nói một phần sự thật, đủ để Gia Bảo hiểu mức độ nghiêm trọng nhưng chưa đủ chi tiết để anh biết toàn bộ những gì tôi đã có trong tay.
"Trời, nghe nghiêm trọng dữ vậy chị. Vậy để em để ý kỹ hơn cho chị, có gì em báo liền," Gia Bảo trả lời, giọng điệu qua chữ viết đã đổi hẳn, không còn đùa cợt nữa.
"Cảm ơn em nhiều lắm. Chị biết chị đang nhờ em nhiều mà chưa nói rõ hết mọi chuyện, chị xin lỗi vì điều đó," tôi viết, cảm thấy một sự áy náy thật sự dâng lên.
"Chị đừng xin lỗi, em hiểu mà. Có những chuyện chưa tới lúc nói được thì thôi, em không ép chị đâu. Chị cứ tin em, em sẽ giúp hết sức," Gia Bảo trả lời, và câu nói đó khiến tôi cảm thấy vừa ấm lòng vừa nặng nề hơn cùng lúc, vì sự tin tưởng vô điều kiện của anh khiến tôi càng thấy rõ mình đang giấu anh nhiều tới mức nào.
Buổi tối, Gia Bảo nhắn lại, kể một chi tiết nhỏ anh mới nhớ ra: cách đây vài tháng, có một cô gái trẻ, ăn mặc giản dị, từng ghé quán một lần, ngồi rất lâu, gọi một ly trà đá rồi không gọi thêm gì, trông như đang chờ ai đó hoặc đang cần một chỗ ngồi yên tĩnh để suy nghĩ. "Lúc đó em không để ý gì nhiều, chỉ nhớ vì chị đó ngồi lâu quá, tới gần đóng cửa mới đi, mắt đỏ hoe như vừa khóc," anh viết.
Tôi đọc chi tiết đó, ghi vào sổ, không chắc nó có liên quan gì tới cuộc điều tra của mình hay không, nhưng lưu lại như mọi mảnh nhỏ khác, tự nhắc mình rằng đôi khi những chi tiết tưởng chừng không liên quan lại chính là mảnh ghép quan trọng nhất, chỉ chờ đúng thời điểm để lộ ra ý nghĩa thật của nó.
"Chị đó có nói gì không, hay chỉ ngồi im vậy thôi," tôi hỏi thêm, cố khai thác kỹ hơn dù biết Gia Bảo có lẽ không nhớ được nhiều hơn.
"Dạ em nhớ có nghe chị đó lẩm bẩm gì đó một mình, hình như có nhắc tới chữ 'nghỉ việc', với lại lúc đi chị đó để quên cái khăn giấy nhàu nát trên bàn, chắc lau nước mắt nhiều lắm. Em định gọi lại mà chị đó đi mất tiêu rồi," Gia Bảo kể thêm, giọng có vẻ áy náy vì không giữ lại được người đó.
Tôi ghi thêm dòng "nghỉ việc, khóc một mình ở quán" vào sổ, cạnh chi tiết về cuộc gọi "phải tìm cách nói với anh Phong" tôi từng ghi lại trước đó. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu hai người phụ nữ này có phải cùng một người hay không, hay đây là hai nhân chứng khác nhau, cùng mang một nỗi lo âu tương tự về cùng một chuyện đang âm ỉ bên trong công ty mà không ai bên ngoài nhìn thấy được trọn vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →