🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Chị ơi em phải chọn khối thi rồi, cô chủ nhiệm nói tuần sau nộp nguyện vọng, mà em vẫn chưa biết chọn gì," My gọi điện riêng cho tôi vào một tối thứ Tư, giọng có chút hoảng loạn của một đứa mười tám tuổi đang đứng trước một quyết định lớn đầu đời.

Tôi ngồi trên giường, điện thoại kẹp giữa vai và tai, tay vẫn đang gõ dở một bảng tính khác trên laptop, cố chia đôi sự chú ý giữa em gái và công việc điều tra dang dở. "Em thích môn gì nhất, kể chị nghe coi," tôi hỏi, gác tạm bảng tính sang một bên, tự nhắc mình đây là lúc cần tập trung hoàn toàn cho My, không phải lúc chia trí.

"Em thích Văn với Sử, nhưng ba mẹ muốn em học khối A để sau này dễ xin việc hơn," My nói, giọng chùng xuống.

Tôi im lặng một lúc, nghĩ về chính con đường mình đã đi: chọn khối A theo đúng mong muốn của ba mẹ, học Kế toán vì nghe nói ổn định, dễ xin việc, và giờ đang ngồi đây, ban ngày làm đúng công việc ổn định đó, ban đêm lại dành hết tâm sức cho một điều hoàn toàn không liên quan gì tới sự ổn định, chỉ vì nó khiến tôi cảm thấy mình đang sống thật với chính mình hơn.

"Chị nghĩ em nên chọn cái em thích, miễn là em học được, làm được," tôi nói, "ổn định quan trọng thật, nhưng nếu ngày nào cũng làm việc mình không thích, tới một lúc nào đó em sẽ mệt mỏi lắm, chị nói thật."

"Vậy còn ba mẹ thì sao chị, ba mẹ sẽ buồn," My lo lắng.

"Để chị nói chuyện với ba mẹ giúp em, em cứ yên tâm học cho tốt đã," tôi hứa, dù trong lòng biết đây không phải cuộc trò chuyện dễ dàng, ba mẹ tôi vốn tin tưởng tuyệt đối vào con đường ổn định, an toàn, giống hệt cách họ đã dạy tôi đi theo suốt hai mươi ba năm qua.

Sau cuộc gọi, tôi ngồi lại một lúc, nghĩ về việc mình đang khuyên em gái sống thật với đam mê của mình, trong khi chính mình lại đang giấu kín một phần rất lớn của con người thật, không dám để ba mẹ, không dám để đồng nghiệp, và cho tới gần đây, không dám để cả Gia Bảo biết. Tôi tự hỏi liệu mình có đang là một tấm gương tốt cho em gái hay không, khi bản thân vẫn chưa đủ can đảm áp dụng chính lời khuyên mình vừa đưa ra.

Tôi gọi lại cho mẹ ngay sau đó, nói chuyện về việc chọn khối thi của My, cố thuyết phục mẹ để con bé tự quyết định một phần, dựa trên đam mê thay vì chỉ dựa trên sự an toàn. Mẹ nghe, im lặng một lúc, rồi nói: "Mẹ chỉ sợ nó khổ thôi con, mẹ với ba đâu có mong gì hơn ngoài việc hai đứa sau này sống thoải mái, không phải vất vả như ba mẹ."

Tôi hiểu câu đó, hiểu cả nỗi lo phía sau nó, thứ nỗi lo tôi cũng đang mang trong lòng mỗi khi nghĩ tới việc mình có thể đánh đổi sự an toàn đang có để theo đuổi một điều gì đó lớn hơn, mơ hồ hơn, liên quan tới một người tôi chưa từng gặp mặt.

Tối muộn, tôi mở lại file "Hồ sơ đối chiếu", nhưng không làm việc được nhiều, đầu óc vẫn còn vương vấn cuộc trò chuyện với My và mẹ. Tôi viết một dòng ngắn vào cuối sổ tay, không liên quan trực tiếp tới Yến, chỉ là một suy nghĩ riêng: "Mình khuyên My sống thật với đam mê. Mình có đang làm được điều đó không, hay chỉ đang trốn trong một cuộc sống thứ hai vì cuộc sống thứ nhất quá an toàn, quá nhàm chán để chịu đựng một mình?"

Tôi đọc lại câu hỏi đó, không có câu trả lời ngay, gấp sổ lại, để câu hỏi đó ở lại trong đầu mình.

Tôi nhớ lại năm mình mười tám tuổi, đứng trước quyết định tương tự My đang đối diện, ba mẹ ngồi cạnh bàn ăn, chỉ vào tờ giấy đăng ký nguyện vọng, nói đúng câu mẹ vừa nói lại tối nay: chỉ mong con sống thoải mái, không phải vất vả. Tôi đã gật đầu, chọn khối A, chọn ngành Kế toán, không phải vì tôi ghét những môn đó, chỉ vì tôi chưa bao giờ thật sự cho mình cơ hội để hỏi bản thân muốn gì, trước khi câu hỏi đó được ba mẹ trả lời thay.

Có lẽ đó là lý do vì sao bốn năm rưỡi trước, khi lập ra trang fanpage nhỏ chỉ để vui, tôi lại dồn vào đó nhiều tâm sức tới mức không ngờ tới. Đó có thể là nơi duy nhất tôi thật sự được chọn, được quyết định, được làm điều gì đó vì chính mình muốn, không phải vì ai bảo mình nên làm vậy. Nghĩ tới đây, tôi hiểu rõ hơn một chút vì sao mình lại khó buông chuyện của Yến tới vậy, dù nó không mang lại một đồng thu nhập nào, không giúp gì cho sự nghiệp kế toán, chỉ tiêu tốn thời gian và làm mình mất ngủ liên tục suốt mấy tuần qua.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →