Vy xuất hiện trên kênh chính thức một lần nữa vào tối thứ Ba, lần này qua một buổi livestream ngắn mười lăm phút, trả lời vài câu hỏi từ khán giả được chọn lọc trước, chuẩn bị cho buổi tổng duyệt cuối tuần.
Tôi ngồi xem, tay cầm sẵn bút, sổ tay mở sẵn trang mới, chờ đợi đúng câu tôi đã đoán trước sẽ xuất hiện. Một khán giả hỏi về sức khoẻ của các thành viên trước lịch trình dày sắp tới, và Vy, đúng như tôi dự đoán, mỉm cười, trả lời gần như nguyên văn câu tôi đã nghe ba lần trước đó: "Chúng tôi luôn giãn cường độ hợp lý cho các bạn, đảm bảo sức khoẻ tốt nhất khi lên sân khấu."
Lần thứ tư. Tôi gạch thêm một vạch vào cột "giãn cường độ" trong sổ tay, giờ đã có bốn vạch thẳng hàng, đúng một năm rưỡi kể từ lần đầu tiên tôi nghe câu đó mà không hề mảy may nghi ngờ gì.
Tôi tắt màn hình livestream, không đăng bài tóm tắt ngay như mọi lần, chỉ ngồi nhìn màn hình đen, nghĩ về việc câu nói đó, giờ nghe trong tai tôi, không còn giống một lời trấn an nữa, mà giống một cụm từ được lập trình sẵn, một công cụ ngôn ngữ được dùng đi dùng lại mỗi khi có nghi vấn nổi lên, không cần biết thực tế phía sau có thay đổi gì hay không.
Điện thoại rung, tin nhắn từ Milu_gl trong nhóm chat: "Nắng ơi đăng bài tóm tắt livestream chưa, mọi người đang hỏi nè."
"Chị đang soạn, chờ chút," tôi trả lời, dù thật ra tôi chưa gõ được chữ nào, chỉ đang cố nghĩ xem làm sao viết một bài tóm tắt trung lập mà không để lộ cảm giác nghi ngờ đang dâng lên trong lòng mình.
Tôi cuối cùng cũng viết xong bài, giữ nguyên văn câu nói của Vy, không thêm bớt gì, đúng nguyên tắc "Nắng" luôn giữ vững. Nhưng lần này, việc giữ nguyên tắc đó khiến tôi cảm thấy khó chịu hơn hẳn mọi lần trước, như thể chính tay tôi đang tiếp tay cho một lời hứa mà tôi bắt đầu tin là không bao giờ được thực hiện.
Bình luận đổ về sau khi tôi đăng bài, phần lớn vẫn là những lời cảm ơn công ty, những icon trái tim, những câu "công ty chu đáo quá". Tôi đọc từng bình luận, một cảm giác mới mẻ và khó chịu dần hình thành: cảm giác của một người đứng giữa, biết rõ hơn phần lớn những người đang tin tưởng mình, nhưng vẫn phải tiếp tục đóng vai trò trung gian trung lập vì chưa có đủ căn cứ để làm khác đi.
Tôi mở lại file "Hồ sơ đối chiếu" đã lập tối hôm trước, thêm vào sheet ghi chú một mục mới: "Từ điển ngôn ngữ công ty", bắt đầu liệt kê những cụm từ tôi nhận ra đang được dùng lặp đi lặp lại một cách có chủ đích: "giãn cường độ", "tối ưu nguồn lực", "văn hoá gia đình". Tôi chưa chắc chắn hết những cụm từ này có ý nghĩa gì sâu xa hơn bề mặt, nhưng tôi bắt đầu tin rằng việc một công ty dùng đi dùng lại cùng một bộ từ vựng, ở đúng những thời điểm nhạy cảm, không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Trước khi ngủ, tôi nhắn cho Gia Bảo một câu ngoài chủ đề, chỉ để thay đổi không khí sau một buổi tối nặng nề: "Bữa nào rảnh chị ghé Sài Gòn công tác thử cà phê muối chỗ em coi sao, nghe đồn ngon lắm." Đó là một lời nói dối nhỏ, vô hại, nhưng cũng là lần đầu tiên tôi cho phép mình tưởng tượng tới một ngày nào đó gặp anh ngoài đời, dù tôi biết ngày đó, nếu có, sẽ phức tạp hơn nhiều so với một buổi cà phê bình thường.
"Ê thiệt hả chị, chị công tác Sài Gòn hoài mà em tưởng chị ở tỉnh," Gia Bảo trả lời ngay, hào hứng rõ rệt. Tôi mỉm cười nhìn màn hình, không đính chính, để lại câu trả lời đó lơ lửng, một lời nói dối nhỏ giữa hàng loạt sự thật lớn tôi vẫn đang cố giấu kín.
"Quán em đông không, giờ nào vắng khách dễ nói chuyện," tôi gõ tiếp, tự thấy mình đang đùa giỡn với ranh giới nguy hiểm hơn mình tưởng, một phần vì tò mò thật sự muốn biết nơi anh làm việc mỗi ngày, một phần vì cần một chút nhẹ nhõm sau buổi tối nặng nề vừa qua.
"Sáng sớm với chiều muộn vắng à chị, còn giờ trưa với tối đông lắm, nhất là mấy hôm công ty bên kia họp hành gì đó, khách văn phòng ghé đông nghẹt," Gia Bảo trả lời, không mảy may nghi ngờ gì về việc người đang hỏi mình câu này biết rõ hơn anh tưởng về chính cái công ty "bên kia" mà anh vừa nhắc.
Tôi gõ thêm vài câu vô thưởng vô phạt, hỏi về món cà phê muối, về công việc pha chế, cố giữ cuộc trò chuyện nhẹ nhàng thêm một lúc trước khi cả hai chào nhau đi ngủ. Sau khi tắt máy, tôi ngồi lại một mình, nhận ra buổi tối hôm nay mình đã làm hai việc cùng lúc: vừa ghi thêm một vạch vào cột "giãn cường độ" đang tố cáo một lời hứa suông, vừa mở ra, dù chỉ bằng một câu đùa vu vơ, một cánh cửa nhỏ dẫn tới một điều gì đó ấm áp hơn nhiều so với tất cả những gì tôi đang phải đối diện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →