🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi lập một file mới trên máy, khác hẳn bảng tính "ghi chú lịch trình cá nhân" trước đó, lần này đặt tên nghiêm túc hơn: "Hồ sơ đối chiếu, tuyệt mật", rồi đổi ngay thành một cái tên vô hại khác vì sợ chính cái tên cũng đủ để gây chú ý nếu ai đó vô tình nhìn thấy màn hình.

Tôi chia file thành nhiều sheet: một sheet ghi lại toàn bộ mốc thời gian công khai của GLOWRY từ lúc debut, một sheet ghi lại mọi chi tiết Gia Bảo quan sát được từ quán Mỏ Neo, một sheet riêng cho những gì người ẩn danh đã tiết lộ, và một sheet cuối cùng, tôi để trống, đặt tên "kết luận", chưa dám viết gì vào đó.

Tôi đọc lại trang hợp đồng người ẩn danh gửi một lần nữa, lần này với con mắt của một người làm kế toán chứ không phải một fan lo lắng. Điều khoản "trừ dần vào cát-xê" không ghi rõ tỷ lệ phần trăm cụ thể, không ghi rõ cách tính lãi nếu có, không ghi rõ cơ chế kiểm toán độc lập nào để nghệ sĩ có thể tự kiểm tra số dư nợ còn lại của mình. Với kinh nghiệm nghề nghiệp của tôi, đây là kiểu điều khoản mà bất kỳ khách hàng nào của Kim Long cũng sẽ bị từ chối ký nếu đưa cho tôi rà soát trước.

Tôi gõ vào sheet "kết luận" dòng đầu tiên: "Điều khoản không minh bạch, không có cơ chế kiểm toán độc lập, không có giới hạn thời gian. Đây không phải một hợp đồng tồi vì sơ suất, mà là một hợp đồng được soạn để có lợi tối đa cho bên có quyền lực hơn." Tôi đọc lại câu đó, thấy nó nghiêm túc hơn hẳn giọng văn tôi vẫn dùng trên trang, giống một bản báo cáo hơn là một bài đăng mạng xã hội.

Buổi tối, tôi gọi cho Gia Bảo qua chat, nhờ anh để ý thêm xem có ai khác từng làm việc ở Hừng Đông hay ghé qua quán thường xuyên không, dù chưa nói rõ vì sao mình cần thông tin đó. "Chị đang tìm hiểu kỹ hơn về cách công ty đối xử với nhân viên, để hiểu thêm bối cảnh thôi," tôi giải thích, một phần sự thật đủ để không phải nói dối trắng trợn.

"Dạ để em để ý thêm," Gia Bảo trả lời, "mà chị Nắng, em thấy chị dạo này nghiêm túc khác hẳn mọi khi á, kiểu như đang làm luận văn tốt nghiệp vậy đó," anh thêm vào, kèm icon cười.

Tôi bật cười thành tiếng một mình trong căn phòng trọ, lần đầu tiên trong nhiều ngày, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len vào giữa những con số và điều khoản pháp lý dày đặc. "Đúng á, coi như chị đang làm một cái luận văn không ai giao đề tài cả," tôi gõ lại, nửa đùa nửa thật.

"Vậy đề tài là gì vậy chị, bí mật quốc gia hả," Gia Bảo trêu tiếp.

"Bí mật fandom thôi, chưa tới lúc công bố," tôi trả lời, và trong đầu tôi tự hỏi liệu có ngày nào mình sẽ thật sự phải "công bố" một cách nghiêm túc, đúng nghĩa đen của từ đó, hay không.

Tôi tắt máy tính lúc gần mười hai giờ đêm, mở lại sổ tay một lần cuối, viết thêm một dòng bên dưới phần "kết luận" còn dang dở: "Cần thêm dữ liệu về cách công ty vận hành tài chính. Không thể chỉ dựa vào một trang hợp đồng và vài lần quan sát để làm bất cứ điều gì. Phải tìm hiểu kỹ hơn, đúng cách, đúng nghề của mình." Tôi gấp sổ lại, cảm thấy mình vừa tự đặt ra cho bản thân một dự án dài hơi hơn nhiều so với bất kỳ điều gì mình từng làm cho trang trong suốt bốn năm rưỡi qua.

Trước khi ngủ, tôi lục lại kiến thức cũ mình từng học ở môn Luật Kinh tế năm hai đại học, cố nhớ xem có quy định nào về giới hạn hợp đồng lao động cho người chưa thành niên hay không. Trí nhớ mơ hồ, chỉ nhớ loáng thoáng có nhắc tới giờ làm việc tối đa, nhưng không nhớ rõ có áp dụng cho ngành giải trí hay không, và cũng không chắc một hợp đồng đào tạo ký giữa công ty với phụ huynh có được tính là hợp đồng lao động theo đúng nghĩa luật định hay không. Tôi ghi vào sổ một câu hỏi mới, để dành cho lần sau: "Cần tìm hiểu rõ khung pháp lý thật, đừng tự suy diễn theo cảm tính."

Tôi cũng nghĩ tới việc mình đang làm gần giống công việc kiểm toán ở Kim Long, chỉ khác đối tượng: thay vì đối chiếu hoá đơn xuất nhập kho, tôi đang đối chiếu lời nói công khai của một công ty giải trí với những gì thực tế đang diễn ra phía sau cánh cửa họ không muốn ai nhìn vào. Có một sự an ủi kỳ lạ trong việc nhận ra hai công việc đó, dù khác nhau hoàn toàn về mức độ nghiêm trọng, lại đòi hỏi cùng một loại kỷ luật: cẩn thận, kiên nhẫn, và không bao giờ kết luận khi chưa đủ chứng từ gốc.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →