🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Người ẩn danh nhắn cho tôi lúc mười giờ tối thứ Sáu, gần hai tuần sau tin nhắn thứ hai, đủ lâu để tôi bắt đầu nghĩ có lẽ họ đã đổi ý, quyết định không nói thêm gì nữa.

```

[Tin nhắn ẩn danh, hộp thư trang, 13/2/2026, 22:03]

Em suy nghĩ kỹ rồi. Em gửi chị xem cái này, chị đừng chia sẻ cho ai, kể cả không đăng lên trang.

Em chỉ muốn chị hiểu rõ hơn thôi.

```

Kèm theo là một tấm ảnh chụp, hơi nghiêng, ánh sáng không đều như chụp vội trong một khoảnh khắc không có ai để ý, một trang giấy nằm trong một tập hồ sơ dày hơn mà người kia chỉ chụp đúng một trang. Tôi phóng to ảnh trên màn hình laptop, đọc chậm từng dòng.

Đó là một trang hợp đồng, tiêu đề ở trên ghi "Điều khoản Chi phí Đào tạo", không nêu tên cụ thể ai trong phần được chụp, chỉ có một đoạn văn bản dày đặc thuật ngữ pháp lý mà tôi phải đọc lại hai lần mới hiểu hết ý: chi phí đào tạo, ăn ở, trang phục, sản xuất trong giai đoạn thực tập sinh sẽ được "trừ dần vào cát-xê và các khoản thu nhập phát sinh khác của nghệ sĩ sau khi ra mắt chính thức", và điều khoản không ghi rõ bất kỳ mốc thời gian tối đa nào cho việc trừ dần đó.

Tôi đọc lại đoạn văn bản đó một lần nữa, chậm hơn, cố hiểu đúng ý nghĩa thật của nó đằng sau lớp ngôn từ pháp lý. Nếu tôi hiểu đúng, điều này có nghĩa là một người ký hợp đồng này, từ lúc còn là thực tập sinh, có thể phải gánh một khoản nợ không rõ giới hạn thời gian, trừ dần vào chính thu nhập họ kiếm được sau khi đã nổi tiếng, đã cống hiến, đã đứng trên sân khấu hàng trăm lần.

"Đây là hợp đồng của Yến à," tôi gõ, tay run rõ hơn lần trước, không còn cố che giấu cảm xúc của mình qua chữ viết nữa.

"Em không dám nói chắc trăm phần trăm, nhưng em tin là vậy. Đây là kiểu điều khoản chuẩn công ty dùng cho mọi thực tập sinh, và theo em biết, Yến ký từ rất sớm, còn nhỏ tuổi hơn hầu hết các bạn khác."

Tôi ngồi lặng đi trước màn hình, cố hình dung một cô gái mười lăm tuổi đặt bút ký vào một trang giấy như thế này, có lẽ không hiểu hết, hoặc chưa đủ khả năng để hiểu hết, ý nghĩa thật của những dòng chữ pháp lý dày đặc kia, chỉ tin tưởng vào lời hứa về một tương lai rực rỡ mà bất kỳ thực tập sinh nào cũng được vẽ ra trước mắt lúc mới vào nghề.

"Chị cảm ơn em rất nhiều vì đã tin tưởng chị," tôi gõ, "chị hứa sẽ giữ kín, không chia sẻ cho ai, kể cả không đăng bất cứ điều gì liên quan lên trang cho tới khi em đồng ý."

"Dạ em tin chị. Em chỉ muốn có ai đó ngoài em biết chuyện này thôi, giữ một mình lâu quá em mệt lắm rồi," người kia nhắn, và lần đầu tiên trong tất cả những tin nhắn trước đó, tôi cảm nhận được rõ ràng một sự kiệt sức thật sự đằng sau từng chữ.

Tôi tắt máy, không phải vì muốn kết thúc cuộc trò chuyện, mà vì tôi cần một khoảng lặng để tự mình tiêu hoá những gì vừa đọc được. Tôi mở sổ tay, viết chậm rãi: "13/2/2026. Nhận ảnh một trang hợp đồng đào tạo. Trừ dần chi phí vào cát-xê, không giới hạn thời gian tối đa. Nếu đúng là hợp đồng Yến, đây không còn chỉ là chuyện sức khoẻ bị giấu, mà còn là chuyện tài chính, có thể kéo dài từ năm mười lăm tuổi tới tận bây giờ."

Tôi nghĩ tới sáu trăm mười nghìn người vẫn tin tưởng trang tôi mỗi ngày, tới năm trăm chiếc đèn LED sắp sáng lên trong buổi tổng duyệt tuần sau, tới câu "đỡ mệt hẳn" Kem từng nhắn, tới cả bài viết cũ tôi từng viết kêu gọi fandom ủng hộ mạnh mẽ hơn để công ty đầu tư nhiều lịch trình hơn. Tất cả những mảnh ký ức đó, vốn từng khiến tôi tự hào, giờ xếp chồng lên nhau thành một câu hỏi tôi chưa từng phải trả lời trong suốt bốn năm rưỡi: nếu chính cộng đồng mình xây dựng, bằng chính đôi tay mình, đã vô tình góp một phần nhỏ vào áp lực đang đè lên một người, thì mình có quyền gì để đứng ngoài cuộc thêm nữa hay không.

Tôi đóng sổ, ngồi im giữa căn phòng chín mét vuông của mình, ánh sáng duy nhất từ màn hình laptop vẫn còn mở, câu hỏi lớn nhất tôi chưa từng phải đối diện trong suốt bốn năm rưỡi quản trang giờ hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết: nếu tất cả những gì tôi vừa biết là thật, tôi, một admin ẩn danh không có bất kỳ tư cách chính thức nào, nên làm gì với sự thật này, và liệu tôi có đủ can đảm để làm điều đó hay không.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →