🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gia Bảo gửi thêm một tin nhắn vào tối thứ Tư, không phải ảnh lần này, chỉ là một đoạn mô tả bằng chữ, ngắn gọn nhưng đủ để khiến tôi phải đọc lại hai lần.

"Chị Nắng, hôm nay có một chị làm bên Hừng Đông ghé quán, ngồi một mình ở góc gần cửa, gọi điện thoại có vẻ lo lắng lắm. Em tình cờ dọn bàn gần đó nên nghe được vài câu, không phải cố ý nghe lén đâu chị."

"Chị nghe được gì vậy," tôi gõ lại ngay, cố giữ nhịp gõ chậm rãi như mọi lần, dù trong lòng đã nóng lòng muốn biết ngay lập tức.

"Dạ chỉ nghe được câu 'em phải tìm cách nói với anh Phong' với 'không thể để kéo dài vậy được'. Chị đó nói xong thì cúp máy, ngồi thở dài một lúc rồi mới gọi món."

Tôi ghi tên "anh Phong" vào sổ, đặt dấu hỏi bên cạnh, chưa chắc đó có phải CEO công ty hay chỉ là một cái tên trùng hợp bình thường trong bất kỳ cuộc gọi công việc nào. Nhưng tôi cũng nhớ, từ những lần lướt qua thông tin công khai về công ty, người sáng lập kiêm CEO Hừng Đông Entertainment tên Nguyễn Đắc Phong, và cách người phụ nữ kia gọi tên "anh Phong" một cách thân mật, không phải "anh Chủ tịch" hay "sếp", cho thấy có lẽ đó là một người đủ gần trong công ty để xưng hô như vậy.

"Chị đó trông như thế nào vậy em, có nhớ không?" tôi hỏi tiếp.

"Dạ khoảng ba mươi mấy tuổi, ăn mặc lịch sự kiểu văn phòng, đeo thẻ nhân viên nhưng em không nhìn rõ tên. Chị đó ghé quán em vài lần rồi, hình như hay đi cùng một trong mấy bạn nhóm, chắc là quản lý riêng của ai đó."

Tôi đọc dòng cuối cùng đó, cảm giác một mảnh ghép khác vừa khớp vào chỗ của nó. Tôi từng thấy hình ảnh Vy, quản lý riêng của Yin, xuất hiện trong vài đoạn hậu trường công khai, luôn ăn mặc gọn gàng kiểu văn phòng, tuổi tác cũng khớp với mô tả của Gia Bảo. Tôi không dám chắc chắn tuyệt đối, nhưng linh cảm mách bảo tôi đây rất có thể chính là Vy.

"Em cảm ơn nhiều, thông tin này giúp chị lắm," tôi gõ, "em cứ để ý giúp chị vậy, đừng cố nghe thêm gì nguy hiểm nha, chị không muốn em gặp rắc rối vì chị."

"Dạ chị đừng lo, em chỉ tình cờ thôi mà. Mà chị Nắng này, dạo này chị hỏi em nhiều chuyện lạ ghê, có phải có drama gì lớn không vậy?" Gia Bảo hỏi, giọng điệu tò mò nhưng không ép buộc.

Tôi nhìn câu hỏi đó một lúc lâu, cân nhắc có nên nói thật một phần hay tiếp tục giữ kín hoàn toàn. "Chị đang tìm hiểu một chuyện, chưa chắc chắn gì cả, nên chưa muốn nói ra sợ làm mọi người hoang mang không cần thiết. Khi nào rõ ràng hơn chị sẽ nói cho em biết trước," tôi trả lời, một câu trả lời thật, dù chưa phải toàn bộ sự thật.

"Dạ em hiểu, chị cứ từ từ, em tin chị mà," Gia Bảo gõ lại, kèm một icon mặt cười nhẹ nhàng.

Tôi tắt điện thoại, ngồi lại một lúc, nghĩ về câu "em tin chị mà" đơn giản đó, và cảm thấy một áp lực mới, khác hẳn áp lực từ việc điều tra sự thật về Yến: áp lực của việc đang giữ một khoảng cách với chính người đang giúp mình nhiều nhất, một người tôi bắt đầu cảm thấy quý mến ngoài vai trò đồng đội quản trang, nhưng vẫn chưa, và có lẽ chưa thể, cho anh biết mình thật sự là ai.

Tôi nghĩ lại những lần trước đây từng có người trong nhóm admin phụ, hoặc trong cộng đồng fan nói chung, đoán già đoán non về danh tính của Nắng, có người đoán tôi là một MC truyền hình, có người đoán tôi là nhân viên chính công ty cài vào để theo dõi dư luận, có người còn đoán tôi là một trong năm thành viên GLOWRY đang ẩn danh trò chuyện với chính fan của mình cho vui. Tôi từng đọc những suy đoán đó với một nụ cười thầm kín, thấy vui vì sự bí ẩn của mình đủ hấp dẫn để người ta phải tưởng tượng ra đủ kiểu câu chuyện.

Đêm nay, lần đầu tiên, sự bí ẩn đó không còn mang lại cảm giác vui thích như trước nữa. Tôi nhận ra danh tính ẩn giấu, thứ vốn là lá chắn bảo vệ tôi suốt bốn năm rưỡi, giờ cũng đồng thời là một bức tường ngăn tôi lại gần hơn với người duy nhất, ngoài một người lạ ẩn danh khác, đang thật lòng đứng về phía tôi trong chuyện này.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →