Thứ Hai, công ty Hừng Đông Entertainment gửi thông cáo chính thức về lịch trình chi tiết cho đợt comeback tháng Ba, dài hơn hẳn mọi thông cáo trước đây tôi từng nhận qua email chung.
Tôi in bản thông cáo đó ra giấy, việc tôi hiếm khi làm, chỉ để tiện đối chiếu với lịch các đợt comeback trước, thứ tôi vẫn lưu đầy đủ trong một thư mục riêng trên máy. Tôi kẻ hai cột song song trên một tờ giấy trắng, một bên ghi lịch đợt trước, một bên ghi lịch lần này, gạch nối từng hạng mục tương ứng.
Hai buổi tổng duyệt trước công chúng, tăng từ một buổi. Một chuỗi phỏng vấn truyền thông kéo dài cả tuần, tăng từ ba ngày. Lịch livestream riêng từng thành viên mỗi tối trong tháng đầu tiên, một hạng mục hoàn toàn mới chưa từng có ở các đợt trước. Tổng cộng, theo cách tôi tính, cường độ hoạt động công khai tăng gần gấp rưỡi so với đợt gần nhất, đúng vào thời điểm tôi đang nghi ngờ sức khoẻ của một thành viên đang có vấn đề.
Tôi chụp lại bảng đối chiếu, không đăng lên trang, chỉ lưu vào bảng tính riêng, thêm một dòng ghi chú: "Lịch dày hơn hẳn ngay sau giai đoạn nghi có vấn đề sức khoẻ. Không hợp lý nếu công ty thật sự đang 'giãn cường độ' như đã nói ba lần." Tôi đọc lại dòng đó, cảm thấy đây là lần đầu tiên tôi viết ra một điều gì đó gần với một kết luận, thay vì chỉ ghi lại quan sát.
Buổi tối, trang phải xử lý một lượng bình luận và tin nhắn khổng lồ vì tin lịch trình mới, phần lớn là háo hức, một số ít bày tỏ lo lắng tương tự tôi. Tôi đăng bài tổng hợp lịch trình như công việc thường lệ, cố giữ giọng trung lập, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của những gì đang xoay trong đầu mình.
"Ủa Nắng ơi lịch dày dữ vậy á, mấy bạn chịu nổi không ta," Bống nhắn vào nhóm admin phụ, đúng câu hỏi tôi cũng đang tự hỏi chính mình.
"Chắc công ty tính toán kỹ rồi, tin công ty đi," Milu_gl trả lời thay tôi, trước khi tôi kịp gõ bất cứ điều gì.
Tôi đọc câu trả lời đó, không phản bác, để nó trôi qua như một câu trả lời bình thường trong vô số những câu trả lời tương tự cả cộng đồng vẫn dùng để trấn an nhau mỗi khi có lo lắng thoáng qua. Nhưng lần này, tôi không còn thấy câu đó an ủi được mình như trước, chỉ thấy nó là một phiên bản thu nhỏ, đơn giản hơn, của chính niềm tin mà tôi từng có, và giờ đang dần lung lay.
Gia Bảo, dưới nick Xanh0207, nhắn riêng cho tôi cuối buổi tối: "Chị Nắng, hôm nay ở quán em thấy mấy anh chị bên công ty ghé uống cà phê, nói chuyện gì đó có vẻ căng lắm, giọng nhỏ nhưng mặt ai cũng nghiêm. Em không nghe rõ nội dung, chỉ thấy không khí lạ."
"Cảm ơn em đã để ý," tôi trả lời, "có chi tiết gì thêm không, ví dụ họ nhắc tên ai không?"
"Dạ không rõ chị ơi, em đứng xa, chỉ nghe loáng thoáng có nhắc tới chữ 'ngân sách' với 'gọi vốn' gì đó, chắc chuyện làm ăn của họ thôi."
Tôi ghi lại hai chữ "gọi vốn" vào sổ tay, chưa hiểu nó liên quan gì tới sức khoẻ của Yến, nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng đây có thể là một mảnh ghép quan trọng, một góc nhìn tôi chưa từng nghĩ tới: có lẽ vấn đề không chỉ nằm ở cách công ty đối xử với nghệ sĩ, mà còn nằm ở áp lực tài chính nào đó đang đè lên chính công ty, thứ khiến họ phải chọn tăng cường độ thay vì giảm xuống, bất kể cái giá phải trả là gì.
Tôi nhớ lại một bài báo kinh tế mình từng đọc lướt qua cách đây vài tháng, viết về việc các công ty giải trí thần tượng Việt Nam đang cố mở rộng ra thị trường khu vực, cần vốn đầu tư lớn để cạnh tranh với những công ty đã có sẵn danh tiếng. Lúc đọc bài đó, tôi chỉ thấy nó liên quan xa xôi tới GLOWRY, một thông tin ngành nghề chung chung không đáng chú tâm. Giờ đặt cạnh hai chữ "gọi vốn" Gia Bảo vừa nhắc, bài báo đó bỗng hiện lên rõ nét hơn hẳn trong trí nhớ tôi.
Tôi thử tìm lại bài báo đó trên điện thoại, lướt qua hàng chục kết quả tìm kiếm không liên quan trước khi tìm ra đúng bài, đăng cách đây bốn tháng, nhắc tới vài công ty trong ngành mà không nêu tên cụ thể Hừng Đông. Tôi đọc lại toàn bộ bài viết một lần nữa, gạch chân trong đầu những cụm từ như "áp lực tăng trưởng liên tục", "chứng minh hiệu quả đầu tư trước nhà tài trợ", những cụm từ tôi chưa từng để tâm cho tới đêm nay lại nghe quen thuộc một cách kỳ lạ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →