🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin nhắn thứ hai từ người ẩn danh tới vào tối thứ Bảy, muộn hơn tôi tưởng, sau đúng năm ngày im lặng kể từ lần cuối họ hứa "cho em thêm vài ngày".

```

[Tin nhắn ẩn danh, hộp thư trang, 31/1/2026, 22:15]

Em từng làm việc gần Yến. Không phải fan bình thường. Em không dám nói hết, nhưng em không chịu

được nữa khi thấy mọi người vẫn tin công ty đang chăm sóc tốt cho các bạn ấy.

```

Tôi đọc dòng chữ đó ba lần, mỗi lần chậm hơn lần trước, cảm giác tim đập nhanh hơn bình thường dù không có gì trong câu chữ đó thật sự đáng sợ, chỉ có sự thật rằng linh cảm của tôi hai tuần qua có vẻ đang được xác nhận, từng chút một, bởi chính người biết rõ nhất.

"Chị hiểu. Chị sẽ không ép em nói ra điều gì em chưa sẵn sàng," tôi gõ, tay hơi run trên bàn phím, "nhưng nếu em muốn nói, chị sẽ lắng nghe, và chị hứa sẽ không đăng bất cứ điều gì lên trang nếu chưa được em đồng ý."

Có một khoảng lặng dài trước khi tin nhắn tiếp theo hiện ra, đủ dài để tôi tưởng người kia đã đổi ý, đóng cửa sổ chat, biến mất như nhiều lần những cuộc trò chuyện đáng ngờ khác từng kết thúc.

"Em từng là trợ lý riêng cho một bạn trong nhóm. Em chưa muốn nói rõ là ai lúc này, mong chị thông cảm. Em nghỉ việc năm ngoái, không phải tự nguyện hoàn toàn, dù trên giấy tờ ghi vậy."

Tôi ngồi thẳng dậy trên ghế, cảm giác giống hệt lúc tìm ra chỗ chênh lệch trong hai tờ hoá đơn ở Kim Long, cái khoảnh khắc một mảnh ghép cuối cùng khớp vào đúng chỗ của nó. "Em có thể kể chị nghe vì sao em nghỉ không? Chị không ép, chỉ muốn hiểu thêm thôi."

"Em phản đối một chuyện nội bộ, liên quan tới lịch trình của người em phụ trách sau một lần nhập viện ngắn ngày. Công ty ghi đó là nghỉ phép cá nhân trong hồ sơ. Em nói ra ý kiến, sau đó bị điều chuyển dần, rồi tự thấy không còn chỗ đứng, nên xin nghỉ."

Tôi đọc từng câu, gõ ghi chú song song vào sổ tay, tay run nhẹ không hẳn vì sợ mà vì một cảm giác gần giống phẫn nộ đang dâng lên, thứ cảm giác tôi chưa từng có khi đọc bất kỳ tin đồn nào trước đây, vì lần này người kể không phải một cái tên ẩn danh mơ hồ, mà là một người thật, từng đứng ngay bên cạnh, từng chứng kiến trực tiếp.

"Vậy chuyện của Yến, em biết gì không?" tôi hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể qua chữ viết.

"Em chưa thể nói cụ thể lúc này, mong chị đừng ép em. Nhưng cách công ty xử lý mọi chuyện tương tự đều theo một khuôn giống nhau, chị ạ. Em nghĩ chị nên tự tìm hiểu thêm, chị có vẻ là người cẩn thận, biết cách không làm ầm ĩ khi chưa chắc chắn."

"Chị cần thêm gì để hiểu rõ hơn, em có thể giúp không?"

"Em cần suy nghĩ đã. Em còn thoả thuận thôi việc với công ty, có điều khoản về việc không được nói xấu công ty ra ngoài. Em không chắc nói chuyện với chị có vi phạm gì không. Cho em thêm thời gian, chị nhé."

"Được, chị chờ. Cảm ơn em đã tin tưởng chị đủ để nói tới đây," tôi gõ, và lần này tôi thật lòng cảm thấy biết ơn, dù chưa biết mặt, chưa biết tên, chưa biết người ở đầu dây bên kia là ai.

Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó, nhưng tôi ngồi trước màn hình thêm rất lâu sau đó, đọc lại từng câu một lần nữa, ghi chép cẩn thận vào sổ tay, cố sắp xếp mọi chi tiết theo đúng trình tự thời gian. Lần đầu tiên kể từ khi nhận tấm ảnh bàn tay run của Yến, tôi cảm thấy mình không còn đơn độc đối diện với linh cảm của chính mình nữa, nhưng cũng lần đầu tiên, tôi thật sự hiểu rằng điều mình đang chạm tới lớn hơn nhiều so với những gì một trang fanpage bình thường có thể xử lý gọn gàng.

Tôi nghĩ tới cụm từ "điều chuyển dần" người kia dùng để mô tả việc mình bị đẩy ra khỏi vị trí, và tự hỏi liệu có phải chính cụm "giãn cường độ" tôi vẫn nghe Vy nói ba lần trong năm qua cũng là một phiên bản khác của cùng một thứ ngôn ngữ: những từ nghe rất nhẹ nhàng, rất chuyên nghiệp, nhưng ẩn bên dưới lại là một cách để không ai phải chịu trách nhiệm cho bất cứ điều gì cụ thể. Tôi viết vào sổ một dòng mới, gạch chân hai lần: "Công ty có một cách nói riêng cho mọi chuyện khó nói. Cần học thứ ngôn ngữ đó để hiểu đúng những gì đang thật sự xảy ra phía sau nó."

Tôi tắt đèn bàn, nhưng không đóng laptop ngay, ngồi thêm một lúc trong ánh sáng xanh nhạt của màn hình, nghĩ về người ở đầu dây bên kia, về việc họ đã phải cân nhắc bao lâu, sợ hãi bao nhiêu, mới đủ can đảm gõ ra đúng những dòng chữ đó gửi cho một cái tên ẩn danh khác, không hình dạng, không gương mặt, chỉ có bốn năm rưỡi uy tín làm chỗ dựa duy nhất để họ tin tưởng.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →