🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Nhi dạo này hay cười một mình trước điện thoại lắm nha, có phải yêu online không đó," chị Hạnh, đồng nghiệp bàn kế bên ở Kim Long, trêu tôi trong giờ nghỉ trưa thứ Năm.

Tôi giật mình, nhận ra mình vừa lỡ mỉm cười khi đọc lại một tin nhắn đùa của Milu_gl trong nhóm chat admin phụ, quên mất đang ngồi giữa văn phòng công ty. "Đâu có chị, coi mấy clip hài trên mạng thôi," tôi chống chế, cất điện thoại vào túi.

"Thôi đi, mặt đỏ hết kìa," chị Hạnh cười lớn, gọi thêm chị Yên bàn đối diện vào hùa theo trêu. "Bồ ở đâu vậy, cho tụi chị coi mặt coi," chị Yên nói, giả vờ giật điện thoại tôi.

Tôi cười theo, đùa vài câu cho qua chuyện, lòng thầm nghĩ nếu hai chị biết sự thật, chắc sẽ ngạc nhiên hơn nhiều so với việc tôi đang "yêu online" ai đó. Không có người yêu nào cả, chỉ có một cuộc sống thứ hai mà tôi chưa từng kể cho ai ở đây nghe, kể cả những người thân thiết nhất trong văn phòng này.

Bữa cơm trưa hôm đó trôi qua nhẹ nhàng, đúng như mọi bữa cơm trưa bình thường khác ở Kim Long: bàn chuyện phim mới ra rạp, chuyện giá xăng tăng, chuyện con chị Yên mới biết đi. Tôi ăn cơm tấm ba mươi lăm nghìn như thường lệ, nghe hai chị bàn tán, thỉnh thoảng góp vài câu, cảm thấy dễ chịu trong cái nhịp sống đơn giản này, một nhịp sống hoàn toàn tách biệt khỏi những gì đang diễn ra trong đầu tôi mỗi tối.

Về tới bàn làm việc, anh Long gọi tôi qua, đưa thêm một xấp báo cáo cần hoàn thành trước cuối tuần, chuẩn bị cho đợt kiểm toán quý sắp tới. Tôi nhận lấy, gật đầu, bắt đầu vùi đầu vào công việc, để tạm quên đi những suy nghĩ vẫn lởn vởn trong đầu từ tuần trước.

Có một khoảng lặng dễ chịu trong buổi chiều đó, khi tôi chỉ tập trung vào những con số, những cột tổng, những phép đối chiếu quen thuộc, không phải lo nghĩ gì về tin nhắn ẩn danh, về tấm ảnh bàn tay run, về câu "giãn cường độ" lặp đi lặp lại. Tôi nhận ra mình nhớ cảm giác này, cảm giác một công việc chỉ cần cẩn thận và chính xác là đủ, không cần phải cân nhắc đạo đức, không cần phải lo lắng liệu mình đang làm đúng hay sai với một người mình chưa từng gặp mặt.

Năm giờ chiều, tôi rời văn phòng cùng chị Hạnh và chị Yên, đi bộ ra bãi xe, tiếp tục câu chuyện dở dang lúc trưa. "Nhi này, có gì vui thì chia sẻ với tụi chị nha, đừng giữ trong lòng một mình," chị Hạnh nói, khi cả ba chuẩn bị lên xe về, giọng không còn đùa cợt nữa mà thật lòng quan tâm.

Tôi cảm ơn chị, gật đầu, hứa sẽ chia sẻ nếu có gì, một lời hứa tôi biết mình sẽ không giữ được, không phải vì không tin tưởng chị Hạnh, mà vì có những điều tôi còn chưa dám chia sẻ ngay cả với chính mình một cách rõ ràng, huống chi là kể cho một người ngoài cuộc hoàn toàn không biết gì về cuộc sống thứ hai của tôi.

Trên đường về, dừng đèn đỏ ở ngã tư gần chung cư mini, tôi nhìn dòng xe cộ đông đúc giờ tan tầm, nghĩ về việc có bao nhiêu người trong dòng người này cũng đang mang một cuộc sống thứ hai không ai biết tới, một gánh nặng riêng họ tự gánh mỗi tối sau khi tan làm, giống hệt tôi.

Tôi ghé qua tiệm tạp hoá gần chung cư mua ít đồ ăn tối, chủ tiệm là một bà cô quen mặt, hay hỏi thăm vài câu mỗi lần tôi ghé. "Con dạo này về trễ hơn trước ha," bà cô nói, gói đồ cho tôi. "Dạ con bận chút việc," tôi trả lời, đúng câu trả lời tôi vẫn dùng cho mọi người hỏi cùng một câu hỏi, dù mỗi lần "chút việc" đó lại mang một ý nghĩa khác nhau trong đầu tôi.

Về tới phòng trọ, tôi đặt túi đồ ăn lên bàn, chưa vội mở laptop như mọi tối, chỉ ngồi yên một lúc, nghe tiếng quạt trần quay đều, cố tách bạch rõ ràng giữa buổi chiều nhẹ nhõm vừa qua ở Kim Long và buổi tối sắp tới với vai trò Nắng. Tôi biết ngay khi mở laptop lên, cảm giác dễ chịu của một ngày làm việc bình thường sẽ nhường chỗ cho một thứ nặng nề hơn nhiều, và tôi cho phép mình có thêm vài phút yên tĩnh trước khi bước qua ranh giới đó một lần nữa.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →