Tôi thử một cách khác để kiểm chứng cảm giác của mình: hỏi thẳng trong nhóm admin phụ, không vòng vo như lần trước, xem có ai nhận ra điều gì bất thường ở Yến trong thời gian gần đây không.
"Mọi người thấy dạo này Yến ổn không? Ý chị là, có thấy gì lạ không," tôi gõ vào nhóm chat, cố giữ câu hỏi nghe tự nhiên nhất có thể, như một câu hỏi thăm bình thường giữa những người cùng yêu thích một nhóm nhạc.
"Ổn mà chị, sao tự nhiên hỏi vậy," Rin trả lời trước tiên, "mới coi livestream tối qua thấy vui lắm, cười suốt á."
"Chắc chị lo lịch dày quá thôi hả," Bống thêm vào, "em cũng hơi lo giống chị, nhưng chắc công ty biết cách chăm sóc mà."
Milu_gl gửi kèm một đoạn video cắt từ livestream tối hôm trước, Yến cười nói, trả lời câu hỏi từ khán giả trực tuyến, trông không có gì bất thường trên bề mặt. Tôi xem đoạn video đó, cố tìm dấu hiệu nào tương tự những gì mình đã ghi chú, nhưng trong khung hình sáng rực ánh đèn livestream, mọi thứ trông hoàn hảo, đúng như những gì công ty muốn khán giả nhìn thấy.
Chỉ Kem là người duy nhất không trả lời ngay. Vài phút sau, cậu nhắn riêng cho tôi, không gửi vào nhóm chung: "Chị Nắng, em không nói với mấy bạn kia, nhưng em cũng thấy hơi là lạ. Không phải cái gì cụ thể, chỉ là cảm giác thôi. Chị nghĩ em bị ám ảnh quá à?"
Tôi đọc tin nhắn đó, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, không phải vì có thêm bằng chứng, mà vì lần đầu tiên có một người khác, ngoài người ẩn danh xa lạ kia, cũng cảm nhận được cùng một điều mơ hồ mà tôi vẫn giữ trong đầu suốt hai tuần qua.
"Không đâu, chị cũng thấy vậy," tôi trả lời, "nhưng mình chưa có gì chắc chắn cả, đừng nói với ai khác vội, để chị tìm hiểu thêm."
"Dạ, em tin chị," Kem gõ lại, ngắn gọn như mọi khi.
Tôi đóng nhóm chat, ngồi suy nghĩ về sự khác biệt giữa cách bốn admin phụ khác phản ứng và cách Kem phản ứng. Ba người kia không sai khi tin tưởng vào những gì họ nhìn thấy công khai, họ chỉ đang phản ứng đúng theo những gì được cho phép thấy. Kem có lẽ, giống tôi, là kiểu người quen chú ý tới những khoảng lặng giữa các khung hình hơn là chính khung hình.
Tôi cũng nhận ra một điều khiến mình chột dạ: cảm giác cô đơn khi là người duy nhất trong nhóm nhận ra điều gì đó bất thường, giờ đã bớt đi một chút nhờ có Kem, nhưng đồng thời cũng kéo theo một trách nhiệm mới. Nếu tôi sai, tôi không chỉ làm bản thân hoang mang vô cớ, mà còn kéo theo một người khác tin vào một nghi ngờ có thể chẳng dẫn tới đâu.
Buổi tối muộn, tôi mở lại hộp thư ẩn danh, chưa có tin nhắn mới nào từ người kia, đúng như lời hứa "cho em thêm vài ngày" hai hôm trước. Tôi gõ vào sổ tay một dòng mới, không phải về Yến, mà về chính mình: "Nếu mình sai, mình phải là người đầu tiên nhận ra và dừng lại. Không được để cảm giác của mình kéo người khác vào mà không có gì chắc chắn."
Tôi đọc lại dòng đó một lần nữa trước khi gấp sổ, tự hỏi liệu mình có đang tự đặt ra một tiêu chuẩn quá cao cho bản thân hay không, hay đó chỉ đơn giản là cái giá phải trả khi đứng ở vị trí mà sáu trăm mười nghìn người vẫn tin tưởng nghe theo mỗi khi mình lên tiếng.
Tôi nhớ lại một sự việc cũ, năm thứ ba quản trang, khi một trang tin đồn khác từng loan tin sai về việc GLOWRY sắp có thành viên rời nhóm, khiến cả cộng đồng hoảng loạn suốt hai ngày trước khi công ty phải ra thông cáo đính chính. Tôi từng viết một bài phân tích khá gay gắt chỉ trích trang kia vì đăng tin không kiểm chứng, gây hoang mang không cần thiết cho hàng chục nghìn người. Bài viết đó được chia sẻ rộng rãi, nhiều người khen tôi có trách nhiệm hơn hẳn những trang khác.
Giờ ngồi đây, cân nhắc có nên tin vào một tin nhắn ẩn danh không kiểm chứng được hay không, tôi mới thấy rõ mình đang đứng ở đúng ranh giới mà mình từng lên án người khác vượt qua. Khác biệt duy nhất, tôi tự nhủ, là lần này tôi chưa đăng bất cứ điều gì lên trang, chưa nói với ai ngoài Kem, và tôi vẫn đang cố gắng xác minh trước khi hành động. Nhưng tôi cũng hiểu, ranh giới giữa "đang xác minh cẩn thận" và "đang trì hoãn vì sợ" mỏng hơn tôi từng nghĩ rất nhiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →