🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Có hư, có thực, há cầu một phương.

Sách rằng: hàn, nhiệt, ôn, lượng,

Bổ, hòa, công, tán nhiều đường khác nhau,

Y thời dò dắt trước sau,

Vọng, văn, vấn, thiết rồi đầu thuốc thang,

Biết sao mày dám hốt ngang,

Một phương Tiệt ngược khoe khoang đủ rồi?

Đạo y chẳng biết thời thôi,

Ai theo bắt tội mà giồi quấy chi.

Mày đà quen thói khinh khi,

Nhảy vòng quả báo phép gì trở ra.

Truyền cho lũ nợ oan gia,

Nắm đầu đòi mạng, kéo ra đánh nhàu.

Phán rằng: Còn lão sãi đâu,

Xin làm thầy giải bệnh đau cho người.

Dương gian giải đặng mấy mươi,

Sao không âm đức lại vời oan gia.

Sao rằng giải cứu bệnh tà,

Thật tình mày phải cung ra đuôi đầu.

Giải rằng: Tôi đã cạo đầu,

Theo làm tôi Phật lẽ đâu chẳng lành.

Hôm mai niệm kệ đọc kinh,

Xin nhờ phép Phật độ mình chúng sinh.

Phép tôi giải cứu bệnh tình,

Chẳng nhờ dược tính, thang danh làm gì.

Vẽ bùa hòa nước uống đi,

Tro hương, vàng bạc, kinh y cũng lành.

Thuốc này cây trái, cỏ tranh,

Lấy cho bệnh uống, lòng thành cũng hay,

Đấm lưng, vỗ trán bằng nay,

Giải cho trăm bệnh, nhờ tay Phật truyền.

Bệnh nào ăn uống dương yên,

Ống nồi thâu, hết sức ghiền thời thôi,

Mặc tình ai chịu phép tôi,

Ít nhiều lễ vật cúng rồi quy y,

Nam-mô hai chữ từ bi,

Cứu trong bản đạo, hại chi ai mà.

Nay sao còn nợ oan gia,

E khi kiếp trước phúc nhà ít chẳng?

Phán rằng: Mày thật ác tăng,

Bán rao tiếng Phật, kiếm ăn bày lời.

Đã không phương pháp giúp đời,

Lại làm ác nghiệp, dối trời cao xa.

Sách nào trị bệnh người ta,

Nước hòa tro giấy, gọi là thuốc linh,

Phép nào vỗ, đấm, đạp hinh,

Khiến người tật bệnh trong mình thêm đau.

Vốn lòng mày giải nhang dầu,

Giải trà, giải sáp, giải cầu của dân.

Giải chi mà rát ngứa trân,

Bướu đeo còn bướu, phong sần còn phong,

Phật đâu có phép bất thông,

Đổ thừa cho Phật, mông lung người đời,

Vả xưa họ Thích ra đời,

Gọi rằng Bồ Tát gốc nơi làm lành.

Dù ai có bụng tu thành,

"Ba-la" hai chữ, độ mình phương tây.

Từ đời Đông Hán đến nay,

Phật vào Trung Quốc bời bời chẳng an.

Bày ra ba cảnh, sáu đàn,

Nhà chay nhà thí, nhộn nhàng tăng ni.

Nghênh ngang hòa thượng, pháp sư,

Đua nhau làm phép Mâu-ni tưng bừng.

Có danh như Phật Đồ Trừng,

Áng sen rửa ruột, chết chưng về hồn.

Có danh như họ Sa Môn,

Chặt tay đúc Phật, tiếng đồn luống xa,

Có danh như họ Cưu-ma,

Nuốt châm chữa bệnh, yêu tà sợ răn.

Giảng kinh như kẻ cao tăng,

Hoa trời bay xuống, đá ưng điểm đầu.

Cám thương Tiêu Diễn công tu,

Bỏ mình ba thứ, theo cầu Thích ca.

Đài thành xin Mật Hằng Hà,

Nào hay đạo Phật ấy là không không.

Đạt Ma gậy lách qua sông,

Bảy mươi hai cảnh chùa đông sãi đầy.

Đạt Ma chiếc dép về Tây,

Chúa Lương mất nước, biết thầy đâu ôi!

Mục Liên tu đã thành rồi,

Sao không rước mẹ lên ngồi tòa sen.

Để chi đến nỗi thân hèn,

Ăn mày ngục quỷ mới men đi tìm,

Ai rằng đạo Phật vớt chìm,

Mấy người sa đắm khôn tìm Như Lai.

Dường qua Thiên Trúc chông gai,

Người trong biển khổ trông ai độ mình.

Hỡi ôi bầy dại tham sinh,

Nghe lời sãi dụ quên mình làm dân.

Đạo người hai chữ quân thân,

Quân thân chẳng biết, còn luân lý gì,

Nay mày mượn tiếng A-di,

Cạo đầu đổi phục, làm kỳ hoặc nhân.

Mang câu "vô phụ, vô quân",

Tội mày chẳng giải, giải phần tội ai.

Vậy thà theo chữ "hóa trai",

Nhờ người bố thí, hôm mai nuôi lòng,

Đừng mơ sức tượng, sức long,

Khoe khoang phép Phật hại lòng dân ta.

Dù cho Phật tổ lại ra,

Chắp tay ngồi đó, nước nhà nhờ chi.

Huống mày giả dạng tu Trì

Gạt người lấy của, âm ty biên đầy,

Lệnh truyền dây sắt treo cây,

Đánh cho văng thịt, coi mầy giải sao,

Đánh rồi địa ngục đem giao,

Diêm La nghĩ xử bậc nào tội cai.

Đáng cho thằng sãi đầu thai,

Kiếp heo, kiếp chó, theo loài mọi xa.

Xảy nghe trống điểm canh ba,

Phán quan thong thả, án tra vừa rồi.

Quân hầu bẩm việc đầu hồi,

Bắt hai người khách, giam ngồi chờ thưa,

Ngư, Tiều vào lạy trước thưa,

Phán quan chợt thấy, tình ưa vui chào.

Phán rằng: Họ Mộng, họ Bào,

Hai người cầu đạo dường nào đến đây?

Đến đây mắt đã thấy vầy,

Gắng công học thuốc, làm thầy cho tinh.

Đọc thư chẳng khá lênh chênh,

Một phơi, mười lạnh, dối mình biết chi,

Dùng phương gẫm lại xét đi,

Chẳng nên lạo thảo một khi lấy rồi.

Sao cho âm đức dài trôi,

Khỏi vòng nhân quả đền bồi thân sau,

Nhớ câu "thiện ác đáo đầu",

Phúc đền, họa trả, đâu đâu không trời.

Phán rồi trà nước cho mời,

Ngư, Tiều nào dám mở hơi nói gì.

Uống trà rồi lính đem đi,

Qua nơi nhà túc, một khi nghỉ mình.

Ngư, Tiều phách khiếp, hồn kinh,

Đến nằm liền ngủ, thiên minh dậy rồi.

Dậy rồi mắt thấy, hỡi ôi,

Một tòa thần miếu, cảnh ngồi vắng hoe,

Bên thềm cỏ lạ le te,

Trước sân tùng bách, tàn che im lìm.

Trong liêu ba bức châu liêm,

Rồng leo cột vẽ, lân tiềm vách tô.

Trước tòa sen nở sáng hồ,

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →