Tiếng cổng kêu.
Không phải tiếng kêu to — chỉ một âm thanh ken két khẽ, kiểu âm thanh mà người ta chỉ nghe thấy khi thực sự chú ý, hoặc khi trong lòng đã sẵn sàng lắng nghe những thứ nhỏ nhất. Ngọc kéo cánh cổng sắt từ bên trong ra, tay trái giữ chặt song sắt, tay phải đẩy nhẹ rồi kéo lại. Một lần. Hai lần. Như thể cô muốn chắc chắn rằng tiếng kêu đó thật, rằng đây là lần cuối, rằng cô sẽ nhớ chính xác âm thanh này chứ không phải một phiên bản mờ nhạt hơn của nó trong ký ức sau này.
Phương đứng gần đó, vai đeo một cái túi vải đã xẹp lép — họ đã mang đồ ra từ từ, nhiều chuyến, nhưng cái túi vải đó vẫn được xách ra vì đó là thứ bố hay dùng khi đi chợ. Không ai nói gì về việc mang nó đi. Không ai nói gì về việc để lại. Phương chỉ cầm lên và bước ra.
Linh đứng hơi lùi sau, điện thoại cầm trên tay.
Cô giơ lên.
Màn hình hiển thị khung hình: ngôi nhà nhìn qua những chấn song cổng sắt han rỉ, mái ngói nâu sẫm in lên nền trời buổi sáng còn chưa chịu sáng hẳn, cây vú sữa ở góc vườn trái đứng im lìm không một lá rụng, hiên trước trống — cái ghế bố hay ngồi đã được mang đi từ hôm qua, chỉ còn lại một vệt sáng màu trên nền xi-măng, nơi cái ghế đã đứng đủ lâu để để lại dấu vết.
Linh chụp.
Một lần. Không chụp lại. Không lọc màu. Không chỉnh sáng. Cô nhìn bức ảnh trong vài giây rồi tắt màn hình.
Không đăng lên đâu. Chỉ để có.
Ngọc buông tay khỏi cổng. Cô bước ra ngoài, xoay người lại nhìn vào bên trong — hành động tự nhiên của người đã đóng cổng ngàn lần, đóng xong thì nhìn lại xem khóa chưa, xem còn quên gì không. Nhưng lần này không có khóa. Cái khóa đã được trao cho người môi giới từ tuần trước, trong một cử chỉ nhanh đến mức không ai kịp nghĩ ngợi. Ngọc nhìn vào trong một lúc, mắt đi qua sân, qua cây vú sữa, qua hiên trước, qua cái cửa chính đã đóng.
Cửa đóng nhìn từ ngoài trông khác hoàn toàn so với cửa đóng nhìn từ trong. Cô đã biết điều đó từ trước, nhưng hôm nay mới thực sự hiểu tại sao.
"Xong rồi," Ngọc nói. Không rõ nói với ai.
Phương gật đầu. Cô nhìn vào bên trong theo hướng mắt của Ngọc, rồi quay đi trước. Bước chân cô đều và chậm, không phải chậm vì chần chừ mà chậm vì không cần vội. Cả ba đều biết sẽ không có chuyến quay lại. Không có lý do gì để vội.
Linh là người đi sau cùng.
Đường từ cổng ra ngõ không dài — mười mấy bước chân, mặt đường lát gạch đỏ, rêu mọc hai bên mép, dãy chậu cây nhà bà Tám hàng xóm còn đặt sát tường. Linh đi theo hai chị, nghe tiếng dép Ngọc gõ xuống gạch, nghe tiếng túi vải Phương kẽo kẹt nhẹ, nghe tiếng lá ai đó đang quét ở đâu đó trong ngõ — một buổi sáng bình thường của người khác.
Cô không ngoảnh lại.
Không phải vì không muốn. Cô muốn. Cô muốn nhìn lại một lần nữa cái cổng sắt, nhìn qua những chấn song vào khoảnh sân, vào cây vú sữa, vào mái ngói, vào cái cửa đóng. Cô muốn in thêm một lần vào mắt, dù trong lòng đã biết không cần — bức ảnh đã chụp, và cả trước khi chụp ảnh, ký ức đã tự chụp từ lâu rồi, tất cả mọi thứ.
Nhưng cô biết nếu ngoảnh lại thì sẽ không đi được.
Không phải ngoảnh lại rồi đứng khóc — không, Linh không phải kiểu người đó. Mà là ngoảnh lại rồi đứng nhìn, và nhìn, và nhìn, và không còn biết làm thế nào để quay mặt đi lần nữa. Có những thứ một khi nhìn thẳng vào thì sẽ không thoát ra được. Cô đã biết điều đó từ hồi còn nhỏ, khi bố bảo: con mắt của mày nó hay nhìn quá, hay nghĩ quá, đôi khi phải học cách nhìn đi chỗ khác, Linh ơi.
Bố không nói như thế với giọng trách. Bố nói như thể đang chỉ cho cô một kỹ năng cần thiết để sống.
Cô học. Và hôm nay cô dùng kỹ năng đó.
Ngõ ra đến đường lớn.
Ba chị em dừng lại ở mép vỉa hè. Xe cộ qua lại, tiếng còi, tiếng máy nổ, mùi khói xăng pha với mùi hàng xén mở cửa từ sáng sớm. Buổi sáng mùng Bảy Tết, không phải mùng Một hay mùng Hai, nên phố xá đã gần như trở về nhịp bình thường, chỉ còn vài cành đào héo trước cổng nhà người ta, vài tờ pháo đỏ rải rác trên mặt đường.
Phương nhìn sang trái rồi sang phải. "Xe đến chưa?"
Ngọc kiểm tra điện thoại. "Ba phút."
Linh đặt túi xuống đất, ngồi thụp xuống như thể đang buộc lại dây giày — nhưng dây giày cô đã buộc xong từ trong nhà. Cô chỉ cần ngồi xuống một lúc. Ngồi thấp xuống, nhìn mặt đường gạch, nhìn mấy hạt cát nhỏ, nhìn cái gì đó không phải là khoảng không gian rộng phía trước mặt.
Ngọc không nói gì. Phương cũng không. Hai người chị đứng hai bên, che cho Linh khỏi gió.
Không ai dặn nhau làm vậy. Cũng không ai biết mình đang làm vậy.
Những ngày dọn dẹp vừa rồi, ba chị em đã nói rất nhiều — về đồ đạc, về giấy tờ, về ai giữ cái gì, về mấy cái chén sứt mẻ có cần vứt không, về cây vú sữa có ai sang nhận trồng lại không hay để nguyên cho chủ mới. Họ nói về những việc cụ thể, những việc có thể quyết định và thực hiện, những việc khi làm xong thì gạch ra khỏi danh sách.
Họ không nói về bố nhiều. Không phải vì không nhớ. Mà vì bố ở khắp nơi trong căn nhà đó — trong cái ghế gỗ, trong cái giá sách, trong mùi long não từ trong tủ áo, trong tiếng cổng ken két — đến mức không cần phải nói. Nói ra thì ngược lại, có khi lại thấy thiếu.
Chỉ có một lần, tối hôm qua, khi ba chị em ngồi ăn cơm trên nền nhà — bàn ăn đã cho đi từ mấy hôm trước — Phương bỗng nói: "Hồi nhỏ tao hay bị bố phạt ngồi góc nhà kia." Cô chỉ vào góc cạnh cửa bếp. "Mà ngồi đó lại thích, vì nhìn ra được cái cổng."
Ngọc hỏi: "Nhìn ra làm gì?"
"Chờ bố về," Phương nói. "Mỗi lần bố về thì tiếng cổng kêu khác. Tao phân biệt được tiếng cổng bố kéo với tiếng cổng người khác kéo."
Không ai nói thêm gì sau đó.
Xe đến.
Ba người lên xe. Cửa xe đóng lại. Tiếng động từ ngoài mờ đi, thành phố thu nhỏ lại sau lớp kính.
Linh nhìn ra cửa sổ.
Xe lăn bánh. Ngõ nhỏ lướt qua. Cổng của nhà bà Tám. Hàng cây bên đường. Ngã tư. Đèn đỏ.
Nhà không còn nhìn thấy nữa.
Linh vẫn nhìn ra cửa sổ, nhìn những mái nhà, những biển hiệu, những người đi xe máy mang theo giỏ hoa quả — hoa quả biếu Tết hay hoa quả mua về cúng, cô không phân biệt được từ xa. Ngọc ngồi ghế trước đang lướt điện thoại. Phương ngồi cạnh Linh, mắt nhắm, dựa đầu vào cửa xe.
Trong túi áo Linh, bức ảnh nằm trong bộ nhớ điện thoại: ngôi nhà nhìn qua chấn song cổng sắt, mái ngói nâu, cây vú sữa góc vườn, hiên trước trống.
Chỉ để có.
Cô không cần mở ra xem lại. Cô biết bức ảnh đó trông như thế nào. Cô biết ánh sáng buổi sáng rơi xuống mái ngói như thế nào, biết bóng cây vú sữa in xuống nền sân như thế nào, biết khoảng trống ở hiên trước — nơi cái ghế đã đứng bao nhiêu năm rồi đột nhiên không còn đó nữa — trông rộng bao nhiêu.
Bức ảnh sẽ ở đó. Trong điện thoại, trong bộ nhớ, trong một thứ gì đó không có tên.
Và tiếng cổng ken két sẽ ở đó.
Và mùi long não trong tủ áo sẽ ở đó.
Và tiếng Phương nói "tao phân biệt được tiếng cổng bố kéo" sẽ ở đó.
Và bố sẽ ở đó — không phải ở ngôi nhà đó nữa, mà ở chỗ mà ba chị em mang theo mỗi người một phần, rải ra, giữ riêng, không nói với nhau, không cần nói.
Xe qua một đoạn đường dài không có đèn đỏ.
Linh nhắm mắt lại.
Mùa xuân năm nay sẽ kết thúc. Rồi sẽ có mùa xuân khác, ở chỗ khác, với những tiếng cổng khác — cổng chung cư bíp điện tử, cổng nhà thuê kéo lên bằng tay, cổng nào đó chưa biết tên. Cô sẽ học thuộc tiếng kêu của những cái cổng đó. Người ta vẫn học thuộc, dù không muốn, dù không để ý — người ta vẫn cứ học thuộc những thứ thuộc về nơi mình đang sống.
Nhưng tiếng cổng ken két của ngôi nhà mùa xuân cuối sẽ không bị thay thế.
Nó chỉ nằm xuống sâu hơn một chút, nhường chỗ cho những thứ mới — không phải vì bị đẩy đi, mà vì đã chắc chắn đủ rồi, không cần đứng trên mặt nữa.
Xe tiếp tục chạy.
Ba chị em ngồi yên trong không gian nhỏ đang lướt qua thành phố, mỗi người mang theo phần của mình, không ai nói gì, không ai cần nói gì —
Và đó cũng là một cách để về nhà.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →