🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tháng Ba năm đó, Linh nhận được gói bưu phẩm vào một buổi sáng thứ Tư.

Cô đang ngồi ăn sáng một mình trong căn bếp nhỏ ở Hà Nội, cái bàn gỗ chỉ vừa đủ cho một người, tách cà phê đặt bên cạnh tập hồ sơ chưa kịp mở. Tiếng chuông cửa vang lên, người giao hàng đứng ngoài với nụ cười vội vàng của buổi sáng bận rộn, dúi vào tay cô một hộp giấy nhỏ được buộc dây thừng màu nâu theo kiểu người già hay làm — nút thắt kỹ càng, hai lớp, không có gì thừa.

Địa chỉ người gửi: Đà Lạt.

Linh đứng ở cửa một lúc sau khi người giao hàng đi, cái hộp cầm trên tay nhẹ hơn cô nghĩ. Nắng tháng Ba lọt qua tán cây trước nhà, loáng thoáng, chưa đủ ấm nhưng cũng không còn lạnh. Cô chưa mở vội. Cô mang hộp vào bếp, đặt xuống cạnh tách cà phê, và nhìn nó như nhìn một thứ mình chưa biết tên.

Người gửi là Nguyễn Thị Hoài — tên người mua nhà.

Căn nhà ở Đà Lạt đã bán được gần bốn tháng.

Họ bán vào cuối tháng Mười Một, sau một mùa mưa dài và một tháng tranh luận âm thầm qua điện thoại giữa ba chị em. Không phải tranh luận ồn ào — gia đình họ không có kiểu ồn ào như vậy. Chỉ là những câu nói để lửng, những tin nhắn gõ xong rồi xóa, những lần gọi video mà phần lớn thời gian ba người nhìn vào màn hình nhau không nói gì. Phương ở thành phố Hồ Chí Minh, chị Hai, người luôn quyết định sau cùng và quyết định đúng. Ngọc ở Đà Nẵng, em út, người hay nói nhiều nhất nhưng lại khó đoán nhất. Và Linh, người giữa, người hay ngồi ở khoảng giữa của mọi thứ.

Cuối cùng họ đồng ý bán vì không ai còn ở đó, và để trống thì tiếc, và bố đã không còn.

Tết năm ngoái là lần cuối cùng ba chị em về căn nhà đó cùng nhau. Họ về để dọn dẹp trước khi bàn giao, nhưng thực ra để gặp nhau một lần nữa trong ngôi nhà, trước khi nó thôi là nhà. Bốn ngày, ba chị em với những thùng carton, với mùi long não và giấy báo cũ, với tiếng chổi trên nền gạch hoa mà bố đã lau mỗi sáng suốt mấy mươi năm.

Linh nhớ mình đã đứng rất lâu trước cái vườn nhỏ phía sau, nơi bố trồng lay ơn mỗi cuối năm. Năm đó không có lay ơn nào nở, vì bố mất từ đầu tháng Chín, và không ai còn nhớ những củ hoa đang nằm trong đất.

Cô mở hộp.

Bên trong là một nhành lay ơn hồng, được gói trong giấy ẩm để giữ tươi, cánh hoa còn đang mở chưa hết, loại màu hồng nhạt như buổi sáng sớm. Và một mảnh giấy nhỏ, nét chữ của người lớn tuổi, nắn nót nhưng không cứng:

"Khi dọn vườn tìm thấy củ hoa, trồng thử và ra bông. Nghĩ chắc nhà cũ sẽ vui nếu biết."

Linh đọc mảnh giấy đó hai lần. Rồi đọc lần thứ ba, chậm hơn.

Ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn đang vào buổi sáng của nó — tiếng xe máy, tiếng ai đó gọi tên ai đó ở cuối phố, mùi bánh mì từ tiệm đầu ngõ. Căn bếp của Linh đủ nhỏ để nghe được tất cả những thứ đó mà không cần mở cửa. Cô đặt mảnh giấy xuống. Cô nhìn nhành lay ơn.

Hồi cô còn nhỏ, bố hay mua lay ơn đỏ về cắm Tết, cái loại đỏ thắm đặt trên bàn thờ trông trang trọng. Nhưng một năm, không biết vì sao, ông mua nhầm — hay cố tình mua — một bó hồng nhạt. Mẹ hỏi sao không mua đỏ. Bố nói màu này trông nhẹ hơn, nhìn lâu không mỏi mắt. Mẹ lắc đầu nhưng vẫn cắm. Và cái màu hồng nhạt đó đứng trên bàn thờ suốt mấy ngày Tết, giữa mùi nhang và bánh mứt, trông không trang trọng nhưng trông thật.

Sau năm đó bố hay mua màu hồng hơn.

Linh không biết bà Hoài có biết điều đó không. Chắc không. Bà chỉ tìm thấy củ hoa trong đất, trồng thử, và nó ra bông.

Cô mang nhành lay ơn lên bàn làm việc, đặt vào cái ly thủy tinh trong, đổ chút nước vào. Nhành hoa đứng thẳng, nghiêng nhẹ về phía cửa sổ như mọi thứ có sống đều làm vậy.

Cô chụp một tấm ảnh. Ánh sáng vừa đủ, không cần chỉnh, không cần lọc. Chỉ là nhành lay ơn hồng trên bàn gỗ tối màu, cạnh tập hồ sơ và tách cà phê đã nguội.

Cô gửi vào nhóm chat ba chị em. Nhóm chat mà hầu hết thời gian chỉ dùng để chuyền nhau các đường link tin tức hoặc ảnh meme không liên quan, thỉnh thoảng là nhắc nhau một ngày giỗ, một cái hạn nộp giấy tờ nào đó.

Cô không gõ gì. Chỉ ảnh.

Phương trả lời trước. Một ký tự mặt cười — kiểu mặt cười đơn giản, không phải cái loại cười híp mắt hay cười nước mắt. Chỉ là dấu hai chấm và dấu ngoặc đơn, cái kiểu người ta hay dùng hồi tin nhắn còn trên điện thoại bàn phím số. Linh nhìn cái ký tự đó và nhớ ra chị Hai gần như không bao giờ dùng mặt cười. Phương hay nói thẳng, hay gọi điện thay vì nhắn tin, hay kết thúc cuộc trò chuyện bằng "thôi được" hoặc "ừ" — những âm tiết gọn như búa đóng đinh. Cái mặt cười đó, từ Phương, trông như một thứ gì đó được giữ lâu mới chịu đưa ra.

Ngọc gửi sau, chậm hơn một chút, có lẽ đang bận: "Bố thích màu hồng hơn đỏ."

Sáu chữ. Không dấu chấm than, không mặt cười. Chỉ là một câu nói bình thường như kể lại thời tiết hôm qua.

Linh ngồi nhìn hai tin nhắn đó trong một lúc.

Có những thứ ba chị em chưa bao giờ nói thành lời với nhau, không phải vì không muốn nói, mà vì không cần. Như cái cách họ biết bố hay thức sớm để pha cà phê cho cả nhà trước khi ai dậy, nhưng không ai từng cảm ơn vì điều đó quá bình thường để cảm ơn. Như cái cách họ biết mẹ hay giả vờ không thấy khi ai đó về muộn, không hỏi, không trách, chỉ để phần cơm trong nồi ủ ấm. Như cái cách họ đều nhớ mùi cái vườn sau — đất ẩm và lá sứ và đôi khi mùi phân bón mà bố hay tự ủ từ vỏ rau.

Ngôi nhà đã bán. Nhưng những thứ đó không bán được.

Linh không biết bà Hoài là người như thế nào, sống ở đó ra sao, có trồng thêm gì trong cái vườn nhỏ hay không. Có lẽ bà đã sơn lại tường, thay cái bể nước bị rỉ từ hồi bố còn sống chưa kịp sửa, đặt bàn ghế khác trong phòng khách. Ngôi nhà đang là nhà của người khác, đang giữ những thứ khác, đang nghe những giọng nói khác.

Điều đó không làm Linh buồn theo cái cách cô từng tưởng sẽ buồn.

Nó làm cô nghĩ đến một câu bố hay nói khi còn sống, câu mà ông nói không phải như câu tục ngữ hay như dạy đời, chỉ là nói như nói: "Nhà không phải gạch, nhà là người." Hồi nhỏ cô không để ý. Lớn lên cô hay nghĩ câu đó có lẽ sai — vì rõ ràng khi người đi thì nhà vẫn còn đó, gạch ngói vẫn còn đó. Nhưng đứng trong cái vườn mùa Tết năm ngoái, giữa những luống đất trống không có lay ơn, cô hiểu theo cách khác: nhà không phải gạch, nhà là những gì gạch nhớ về người.

Và đất đã nhớ. Đất đã giữ củ hoa qua một mùa không có ai chăm, rồi trả bông cho người mới.

Buổi chiều, Linh viết một tin nhắn ngắn gửi cho bà Hoài qua số điện thoại ghi trên gói bưu phẩm.

"Cảm ơn bà. Bố tôi trồng lay ơn đó. Bông đẹp lắm."

Bà Hoài trả lời sau mười lăm phút: "Vườn nhỏ mà ấm, tôi hay ngồi đó buổi sáng. Hoa nở thêm thì tôi gửi tiếp nhé."

Linh cười một mình trước màn hình điện thoại. Một nụ cười không có ai thấy, trong căn bếp nhỏ, giữa buổi chiều tháng Ba.

Ngoài cửa sổ, nắng đã ngả sang màu vàng nhạt của cuối ngày. Nhành lay ơn hồng vẫn đứng trên bàn, nghiêng về phía ánh sáng, mở thêm một cánh so với buổi sáng.

Ba chị em, mỗi người một thành phố, và giữa họ là một nhành hoa hồng nhạt — không đủ để lấp đầy khoảng cách, nhưng đủ để nhớ rằng khoảng cách đó đang có gì đó đi qua.

Nhà đã bán.

Nhưng mùa xuân vẫn còn.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện