🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn phòng của Linh tối như ngày cô còn nhỏ.

Cô nằm trên chiếc giường đơn cũ — nệm đã xẹp lõm đúng chỗ lưng, giống như những năm học cấp hai cô hay nằm đọc sách đến quá nửa đêm, đèn pin giấu dưới chăn để bố không thấy. Tấm chăn bông mùi long não nhẹ, mùi của tủ gỗ cũ, mùi của một căn nhà không ai ở thường xuyên. Từ tháng tám, sau khi bố mất, ba chị em chỉ thỉnh thoảng về cuối tuần để dọn dẹp, để ký giấy tờ, để ngồi nhìn nhau trong bếp mà không biết nói gì. Bây giờ thì đây là lần cuối.

Ngày mai người ta đến đo đạc lại nhà. Tuần sau ký hợp đồng chính thức. Tháng Ba, khi mùa xuân chưa hẳn đã qua, căn nhà này sẽ thuộc về người khác.

Linh cố nhắm mắt.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng pháo hoa đêm giao thừa đã tắt từ lâu. Xóm ngõ im lặng theo cái cách chỉ đêm Mùng Một mới im lặng được — không xe máy, không tiếng chó, không tiếng còi xa. Chỉ có gió đầu năm thổi qua hàng xoan cuối ngõ, tiếng lá khô lăn trên mái tôn nhà hàng xóm. Những âm thanh này không xa lạ. Cô đã nghe chúng suốt hai mươi mấy năm mà không biết mình đang nghe.

Cô không ngủ được.

Không phải vì buồn — hoặc không chỉ vì buồn. Mà vì cái im lặng của căn nhà đêm nay khác với mọi đêm trước. Như thể căn nhà cũng biết, cũng đang thức để nghe ngóng lần cuối tiếng thở của ba đứa con gái mà nó đã giữ suốt mấy mươi năm.

Tiếng bước chân đến từ cuối hành lang.

Nhẹ lắm. Người khác ngủ sâu có thể không nghe. Nhưng Linh nằm trong bóng tối với đôi tai đang thu nhặt mọi thứ — cô nghe rõ từng nhịp. Bước chân quen, gót không chạm sàn, chỉ phần trước bàn chân tiếp đất. Ngọc vẫn đi như vậy từ hồi nhỏ, hồi hay thức khuya xem phim và sợ làm bố mẹ thức giấc.

Tiếng bước chân dừng lại trước phòng chị Hai.

Rồi tiếng gõ cửa — hai tiếng khẽ, như dấu hỏi hơn là thông báo.

Tiếng cửa mở, tiếng kẽo cọ ngắn của bản lề mà bố chưa kịp tra dầu. Rồi im lặng trở lại, dày hơn và khác hơn. Cái im lặng của hai người đang ở trong cùng một căn phòng mà chưa cần nói gì.

Linh nằm thêm một lúc.

Không phải do dự. Chỉ là cô muốn nằm thêm một chút trong phòng của mình, trong cái tối quen thuộc mà ngày mai sẽ không còn là của cô nữa. Cô nhìn lên trần nhà. Hồi nhỏ, chỗ góc trần bên phải có vết ố nước hình con thỏ, bố đã trát vôi che đi từ lâu nhưng những mùa mưa sau nó lại hiện ra mờ mờ. Bây giờ tối quá, cô không thấy gì, nhưng cô biết nó vẫn ở đó.

Cô ngồi dậy, đi chân trần ra hành lang.

Cửa phòng chị Phương hé mở, một vệt sáng nhạt từ đèn ngủ hắt ra mặt sàn gỗ cũ. Linh đẩy cửa vào.

Phương nằm sát vào tường, nhường chỗ cho Ngọc. Ngọc đang nằm co ro, kéo một góc chăn đắp lên vai. Chiếc giường đơn của phòng chị Hai — chiếc giường mà bố mua từ hồi Phương lên lớp sáu, nay đã cũ kỹ và chỉ rộng chín mươi phân — trông như không còn chỗ cho ai nữa.

Phương nhích người vào. Ngọc cũng nhích.

Linh chui vào giữa.

Ba chị em nằm thẳng đơ như ba cây que, vai chạm vai, không ai cử động. Cái chật không phải chật của bất tiện — mà là chật của điều gì đó thực sự, điều gì đó có trọng lượng và hơi ấm. Linh nghĩ đến những lần ba đứa chui vào giường bố mẹ sáng sớm mùng Một Tết, hồi còn bé tí, hồi mà chật cũng không thành vấn đề vì chật nghĩa là ấm và ấm nghĩa là an toàn.

Không ai nói gì.

Không phải vì không có gì để nói. Mà vì những gì cần nói hình như đã nằm sẵn ở đây, trong cái chật này, trong mùi long não của tấm chăn, trong tiếng thở đều của ba người dần dần hòa vào nhau.

Ngọc ngủ trước.

Linh biết vì hơi thở của em thay đổi — chậm lại, sâu hơn, đều hơn. Cánh tay em buông xuống, không còn căng nữa. Ngọc hay khóc nhất trong ba đứa, hay bộc lộ nhất, hay nói nhất — nhưng hôm nay cả ngày dọn dẹp cô không khóc, chỉ lặng lẽ gói ghém từng thứ một, cẩn thận đến mức như thể mỗi món đồ là một câu hỏi mà cô chưa biết trả lời. Bây giờ ngủ rồi, mặt em hẳn đã thả lỏng theo cách ban ngày không thả được.

Linh nằm nghe tiếng thở của Ngọc một lúc.

Rồi Phương.

Chị Hai ngủ chậm hơn — Linh có thể cảm nhận được, dù không nhìn thấy mặt chị trong bóng tối. Phương là người hay nghĩ, hay giữ mọi thứ bên trong lâu hơn mức cần thiết. Hồi bố ốm nặng, chính Phương là người lo giấy tờ bệnh viện, lo thuốc, lo tiếp chuyện bác sĩ — tất cả với cái vẻ bình thản mà Linh đôi khi không biết là thật hay chỉ là vỏ bọc. Có lẽ cả hai. Có lẽ sau nhiều năm, vỏ bọc và bên trong đã không còn phân biệt được nữa.

Nhưng đêm nay chị đã gõ cửa mở cho Ngọc vào.

Và nhích người sang để Linh có chỗ nằm.

Đó là tất cả những gì cần nói.

Hơi thở của Phương chậm dần. Tay chị đặt lên bụng, ngực phập phồng nhẹ. Rồi đều. Rồi im.

Linh nằm giữa hai chị.

Cô nhìn lên trần nhà phòng Phương — tối hoàn toàn, không có vết ố hình con thỏ, không có gì cả. Chỉ là một khoảng tối mà mắt cô cố định hình mà không thấy gì. Hồi nhỏ cô hay sợ bóng tối, hay bò sang phòng Phương xin ngủ chung, và chị Hai hay càu nhàu rồi vẫn dịch sang. Bây giờ thì Linh không sợ bóng tối nữa — hoặc đã quên mất cái cảm giác đó là như thế nào.

Cô không nghĩ về hợp đồng mua bán.

Không nghĩ về việc sẽ gửi đồ đạc đi đâu, ai giữ bộ ấm trà cũ, ai giữ tấm ảnh gia đình treo ở phòng khách mà ba đứa sáng nay đứng nhìn mãi mà không ai dám tháo xuống trước.

Không nghĩ về bố.

Không phải vì bố không còn trong đầu cô. Mà vì lúc này hình như không cần nghĩ — bố đã ở đây rồi, trong mùi của căn nhà, trong tiếng bản lề kẽo cọ, trong ba nhịp thở đang lên xuống xung quanh cô. Sự vắng mặt của người ta đôi khi cụ thể hơn sự có mặt, Linh đã học điều đó từ tháng Tám. Nhưng đêm nay cô không cần phải học gì nữa. Đêm nay thì chỉ cần nằm đây là đủ.

Bên ngoài, gió thổi qua hàng xoan.

Một chiếc lá khô rơi trên mái tôn nhà hàng xóm, tiếng rất nhỏ.

Linh nhắm mắt.

Căn phòng tối vẫn còn đó sau mi mắt — không phải tối của sợ hãi, không phải tối của trống rỗng, mà là tối của điều gì đó rất đầy, đến mức không cần ánh sáng để thấy. Cô nghĩ mình sẽ không ngủ được, như mọi đêm mấy tháng nay cô vẫn không ngủ được — nằm nhìn trần nhà căn hộ của mình và để đầu óc chạy vòng vòng qua những điều đã xảy ra, những điều chưa xảy ra, những điều không bao giờ xảy ra nữa.

Nhưng đêm nay thì không.

Đêm nay Linh nằm giữa hai chị, trong căn phòng nhỏ của ngôi nhà sắp không còn là nhà nữa, và lần đầu tiên từ nhiều tháng nay, cô không nghĩ về bất cứ điều gì.

Hơi ấm từ hai phía lan sang từ từ, như thủy triều.

Rồi cô ngủ.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →