Người phụ nữ gọi lúc hai giờ chiều mùng hai, giọng trẻ và lịch sự, hỏi liệu có thể ghé qua xem lại căn nhà một lần nữa trước khi ký hợp đồng không. Phương cầm điện thoại đứng giữa phòng khách, nhìn qua ô cửa ra cái sân nhỏ nơi mấy chậu cúc vàng bố trồng hồi tháng mười vẫn còn đứng đó, và nói: được, mời anh chị qua.
Ngọc đang rửa bát trong bếp. Linh đang ngồi bậc thềm hiên ngoài, bóc lạc rang.
Không ai hỏi lại nhau gì. Cả ba đều biết hôm nay sẽ có người đến.
Họ đến lúc ba giờ. Một đôi vợ chồng trẻ, trạc tuổi Phương — nghĩa là khoảng ba mươi hoặc hơn một chút, cái tuổi vừa đủ lo âu về tương lai nhưng vẫn còn nhìn vào một căn nhà bằng ánh mắt hy vọng. Người vợ đi trước, mặc áo khoác mỏng màu camel, tóc buộc gọn. Người chồng theo sau một bước, tay đút túi, mặt nhìn vào điện thoại rồi lại nhìn lên, kiểu người đến xem nhưng để vợ quyết định.
Phương ra mở cổng.
"Chào chị. Cảm ơn chị đã cho phép em qua."
"Không có gì. Mời anh chị vào."
Họ bước qua sân. Người vợ dừng lại nhìn mấy chậu cúc, nói "ồ, hoa đẹp quá", rồi tiếp tục bước. Phương không giải thích gì về những chậu hoa ấy. Không cần thiết.
Linh ngồi trên bậc thềm, quay lưng về phía khách. Cô không đứng dậy, chỉ dịch sang một bên cho người ta đi vào. Người chồng khẽ gật đầu với cô. Người vợ mỉm cười rồi theo Phương vào nhà.
Tiếng guốc gỗ đi trên nền gạch men cũ.
Linh bốc thêm một nắm lạc, bắt đầu bóc.
Qua ô cửa mở, cô nghe giọng người vợ vang lên trong phòng khách: "Trần nhà hơi thấp nhỉ anh?" — không phải hỏi Phương, hỏi chồng. Người chồng ừ một tiếng ngắn. Rồi người vợ hỏi Phương: "Chị ơi, phòng khách hướng nào ạ? Em thấy chiều tây ánh sáng vào nhiều nhưng mùa hè thì hơi nóng."
Phương trả lời về hướng nhà, về rèm cũ bố từng treo để chắn nắng, rồi nói nếu họ muốn có thể thay cửa sổ loại kính phản quang.
"Ừ, em cũng đang nghĩ vậy."
Họ đi vào từng phòng.
Linh không nhìn, chỉ nghe.
Phòng bố ngày trước — người vợ hỏi về diện tích, Phương nói chín mét vuông, người vợ gật đầu nói "vừa làm phòng ngủ chính". Tiếng bước chân di chuyển, tiếng cửa tủ âm tường được mở ra rồi đóng lại.
Nhà tắm cũ — người vợ hỏi về đường ống nước, người chồng cúi xuống gõ gõ vào tấm lát sàn, nói "gạch hơi cũ rồi, sẽ phải lát lại." Phương nói vâng, căn nhà đã hơn hai mươi năm.
Rồi họ ra hiên.
Tiếng bước chân ra phía sau, qua hành lang nhỏ, đến căn phòng mà Linh và Ngọc đã ngủ suốt mười mấy năm trời.
Linh không nghe được rõ lắm từ chỗ mình ngồi. Nhưng cô nghe thấy giọng người vợ — nhẹ, tự nhiên, như người đang nghĩ to ra — nói:
"Phòng này làm phòng con được đó anh."
Có những câu không nhằm vào mình, không cố ý làm mình đau, mà vẫn ghim vào đúng một chỗ mà mình không ngờ là còn mỏng đến thế.
Linh nhìn xuống nắm lạc trong tay.
Cô không có quyền buồn về điều đó. Cô biết. Họ mua nhà, họ có quyền làm bất cứ thứ gì với căn phòng ấy — sơn lại, hạ trần, thay cửa sổ, kê giường nhỏ cho đứa con chưa ra đời, treo tranh hoạt hình lên tường nơi bố từng dán lịch cũ. Đó là quyền của người sở hữu. Và sau khi hợp đồng ký, họ sẽ là người sở hữu.
Còn Linh — Linh chỉ là người từng sống ở đây.
Từng sống. Thì quá khứ hoàn thành rồi.
Cô bóc tiếp. Vỏ lạc rơi xuống bậc thềm gạch đỏ mà bố xây lại năm Linh học lớp tám, cái năm có trận mưa lớn làm sụt một góc sân. Bố đã tự trộn vữa, tự đặt từng viên gạch, dù hàng xóm bảo thuê thợ cho nhanh. Bố nói: nhà mình thì mình làm, biết chỗ nào chắc chỗ nào yếu.
Linh nhớ mình ngồi xem bố làm, mười ba tuổi, cầm thước gỗ đo hộ.
Trong bếp, Ngọc không ra.
Không phải vì giận. Không phải vì buồn đến mức không đứng được. Chỉ là — có những lúc người ta không biết phải để mặt mình trông như thế nào trước người lạ, và lựa chọn dễ nhất là đứng trong bếp, tay cầm khăn lau, mắt nhìn ra ô cửa nhỏ thông ra hông nhà.
Qua ô cửa ấy, Ngọc thấy được khoảnh sân xi măng hẹp nơi bố hay phơi báo cũ, và góc tường nơi cây mai chiếu thủy năm nào cũng ra hoa vào tháng Chạp.
Cây mai chiếu thủy không ai mang đi. Họ không nhắc đến nó trong hợp đồng.
Ngọc tự hỏi người ta sẽ để nó lại hay nhổ đi. Rồi tự bảo đừng nghĩ nữa.
Tiếng bước chân quay lại phòng khách. Người vợ hỏi về điện ba pha, về internet, về phí quản lý khu phố. Phương trả lời từng câu, giọng bình thản như người đã tập trước.
Người chồng lần này lên tiếng: "Tường chị có muốn sơn lại trước khi bàn giao không?"
"Không cần đâu anh," người vợ trả lời thay Phương. "Mình sẽ sơn theo màu mình thích."
Phương nói: vâng, anh chị cứ thoải mái.
Họ ở thêm khoảng hai mươi phút. Người vợ chụp thêm vài ảnh, đi lại đo đạc bằng ứng dụng trên điện thoại. Người chồng ra sân đứng nhìn lên mái nhà, gõ gõ vào cột hiên. Phương đi theo, trả lời những câu hỏi kỹ thuật.
Linh vẫn ngồi trên bậc thềm. Khi người chồng ra sân, anh ta đứng cách cô chừng hai mét, ngước nhìn lên mái tôn cũ.
"Mái này bao năm rồi chị?"
Linh ngước lên. "Thay lần cuối khoảng mười lăm năm trước."
"Ừ, nhìn cũng ổn. Chưa cần thay ngay."
Rồi anh ta vào trong, không hỏi thêm gì.
Linh nhìn lên mái tôn. Có một vệt gỉ dài ở góc phải, bố đã dự định năm ngoái sẽ cho người thợ lên xử lý. Rồi bố không kịp làm nữa.
Trước khi ra về, người vợ đứng lại ở cửa nói chuyện thêm với Phương. Cô ấy nói sẽ nhờ công ty thiết kế vào xem sơ qua trước khi ký, chỉ để có số liệu cải tạo. Phương nói vâng, không vấn đề gì. Người vợ nhìn quanh phòng khách lần cuối, ánh mắt vừa tính toán vừa mơ màng — kiểu nhìn của người đang hình dung ra một căn nhà khác, đẹp hơn, mới hơn, nằm đúng trong cái khung cũ này.
"Căn nhà có hồn lắm chị ạ," người vợ nói. "Em thích nhất là cái sân. Hiếm lắm, giờ nhà trong ngõ mà còn có sân rộng thế này."
Phương gật đầu. "Bố tôi thích trồng cây."
"À." Người vợ nhìn ra mấy chậu cúc. "Ông có còn không ạ?"
Một khoảnh khắc ngắn.
"Không," Phương nói. "Bố tôi mất tháng trước."
"Ôi, em xin lỗi chị." Giọng người vợ thật lòng. "Em không biết."
"Không sao."
Rồi họ chào nhau, ra về.
Phương đóng cổng lại. Đứng nhìn ra ngõ một lúc, rồi quay vào.
Ngọc đã ra khỏi bếp, đứng ở cửa hành lang.
Linh vẫn ngồi trên bậc thềm.
Không ai nói gì. Cái im lặng không phải im lặng của đau — nó là im lặng của mệt, của buổi chiều mùng hai Tết khi nắng đã ngả dài trên sân gạch và mấy chậu cúc vàng bắt đầu khô đầu cánh hoa.
Phương ngồi xuống bên Linh. Ngọc cũng ra, ngồi xuống phía bên kia.
Ba chị em ngồi trên bậc thềm bố xây năm Linh học lớp tám.
"Họ sẽ làm phòng con," Linh nói, không phải hỏi.
"Ừ," Phương nói.
"Phòng mình và Ngọc."
"Ừ."
Ngọc nhìn xuống đôi dép.
Rồi Linh nói, khẽ: "Mà cũng tốt thôi. Phòng đó đủ sáng. Trẻ con thích."
Không ai bàn thêm gì về điều đó nữa.
Nắng chiều mùng hai nằm dài trên sân gạch đỏ. Đâu đó trong ngõ có tiếng trẻ con chạy, tiếng pháo hoa nhỏ còn rớt lại từ đêm qua nổ lách tách. Cây mai chiếu thủy ở góc tường vẫn đứng yên, không biết mình sẽ ở lại hay bị nhổ đi.
Ba chị em ngồi trên bậc thềm, trong cái nắng cuối chiều của ngôi nhà chưa phải của người khác — nhưng sắp là rồi, chỉ còn chờ một tờ hợp đồng và một cái bắt tay nữa thôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →